NGUYỄN THỊ PHÚC – NỮ ĐẶC CÔNG TỪNG BỊ GIAM CẦM VẪN KIÊN CƯỜNG TRỞ LẠI CHIẾN ĐẤU
Nguyễn Thị Phúc sinh năm 1952, dân tộc Kinh, quê xã Mỹ Lợi, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Năm 1967, khi còn rất trẻ, bà tham gia du kích, bị bắt và giam 6 tháng nhưng kiên quyết không khai báo. Ra tù năm 1968, bà xung phong vào bộ đội, trở thành chiến sĩ đặc công và tham gia 58 trận, trực tiếp diệt 127 đối phương, thu 16 súng, phá hủy 1 xe quân sự. Ba lần bị thương, sức khỏe giảm sút nhưng bà vẫn xin ở lại trực tiếp chiến đấu. Khi được tuyên dương, Nguyễn Thị Phúc là Chính trị viên phó Đại đội 3 đặc công, bộ đội địa phương huyện Phù Mỹ. Ngày 20-12-1973, bà được tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Năm 1967.
Nguyễn Thị Phúc mới khoảng 15 tuổi.
Ở độ tuổi mà nhiều người vẫn còn được gia đình chở che, cô gái trẻ quê Mỹ Lợi đã tham gia lực lượng du kích tại quê hương Phù Mỹ, Bình Định.
Rồi Nguyễn Thị Phúc bị bắt.
Sáu tháng trong tù trở thành một trong những thử thách đầu tiên và khắc nghiệt nhất đối với người nữ chiến sĩ trẻ.
Bà phải chịu những cuộc tra tấn.
Nhưng theo tư liệu, Nguyễn Thị Phúc vẫn không khai báo một lời.
Không chỉ giữ bí mật, bà còn cùng những phụ nữ bị giam tích cực đấu tranh, đòi tự do cho người tù.
Sáu tháng sau, Nguyễn Thị Phúc ra khỏi nhà tù.
Nhưng thay vì tìm một nơi an toàn, bà lại đưa ra một lựa chọn:
Xung phong vào bộ đội.
TỪ NHÀ TÙ ĐẾN ĐỘI NGŨ ĐẶC CÔNG
Tháng 5 năm 1968, Nguyễn Thị Phúc nhập ngũ.
Những năm tiếp theo, bà tham gia tới 58 trận đánh.
Từ một cô gái từng tham gia du kích, Nguyễn Thị Phúc dần trưởng thành thành một cán bộ đặc công.
Tư liệu ghi nhận bà trực tiếp diệt 127 đối phương, thu 16 khẩu súng và phá hủy một xe quân sự.
Nhưng con đường ấy phải trả giá bằng những vết thương.
Nguyễn Thị Phúc ba lần bị thương.
Sức khỏe giảm sút.
Đơn vị muốn bố trí cho bà một công việc nhẹ hơn ở phía sau.
Đó là một sự sắp xếp hợp lý đối với một người đã nhiều lần bị thương.
Nhưng Nguyễn Thị Phúc lại thiết tha đề nghị:
Được tiếp tục trực tiếp chiến đấu.
VẾT THƯƠNG CHƯA LÀNH – VẪN XIN RA TRẬN
Ngày 2-9-1969, tại Phù Mỹ.
Nguyễn Thị Phúc vừa trở về sau thời gian điều trị.
Vết thương chưa lành hẳn.
Sức khỏe vẫn còn yếu.
Nhưng khi đơn vị chuẩn bị chiến đấu, bà tiếp tục xin được tham gia.
Trận đánh bắt đầu.
Nguyễn Thị Phúc vượt qua làn đạn, tiến thẳng vào khu vực được phân công.
Bà lần lượt tiêu diệt 6 đối phương.
Rồi một tình huống xuất hiện.
Trước mặt bà là một khẩu trung liên của đối phương.
Nguyễn Thị Phúc lập tức lấy khẩu súng ấy và quay chính hỏa lực vừa thu được đánh vào các hỏa điểm còn lại.
Hỏa lực từ vị trí của bà tạo điều kiện cho mũi chiến đấu bên cạnh tiếp tục tiến lên.
Kết thúc trận đánh, Nguyễn Thị Phúc được ghi nhận:
Diệt 21 đối phương, thu 5 khẩu súng.
Một trong những trận đánh tiêu biểu nhất của bà lại diễn ra vào lúc vết thương còn chưa lành hẳn.
ĐỔI TÊN, SỐNG GIỮA QUẬN LỴ ĐỂ NẮM ĐỊCH
Nhưng Nguyễn Thị Phúc không chỉ nổi bật trong những trận đánh trực diện.
Đặc công còn đòi hỏi bí mật, gan dạ và khả năng hoạt động ngay trong khu vực đối phương kiểm soát.
Ngày 17-2-1971, bà nhận một nhiệm vụ đặc biệt:
Đổi tên và vào sống hợp pháp trong quận lỵ Phù Mỹ.
Mục tiêu là nắm tình hình.
Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến thân phận bị phát hiện.
Nhưng Nguyễn Thị Phúc vẫn bám địa bàn, điều tra và thu thập được thông tin cần thiết.
Nhờ những thông tin chính xác ấy, đơn vị tổ chức trận đánh và nhanh chóng tiêu diệt một trung đội đối phương.
Riêng Nguyễn Thị Phúc được ghi nhận diệt 11 người.
Ở trận này, vũ khí quan trọng nhất của người nữ đặc công không chỉ là súng.
Đó còn là khả năng giữ bí mật và thu thập chính xác tình hình đối phương.
CẢI TRANG GIỮA BAN NGÀY
Một nhiệm vụ khác tại Nghĩa Tào, Phù Mỹ còn táo bạo hơn.
Nguyễn Thị Phúc phụ trách một tổ chiến đấu.
Phương án được lựa chọn là:
Cải trang thành lính đối phương.
Không phải tiếp cận vào ban đêm.
Mà là đi thẳng vào vị trí giữa ban ngày.
Trong lớp cải trang, Nguyễn Thị Phúc cùng tổ tiến vào khu vực mục tiêu.
Khoảng cách giữa người chiến sĩ đặc công và đối phương ngày càng gần.
Chỉ cần bị nhận ra, yếu tố bất ngờ sẽ mất hoàn toàn.
Nhưng tổ chiến đấu vẫn tiếp cận thành công.
Trận đánh diễn ra ngay trong vị trí đối phương.
Nguyễn Thị Phúc được ghi nhận diệt 9 đối tượng ác ôn.
“ĐI THĂM NGƯỜI NHÀ” TRONG ĐỒN
Ngày 29-10, tại Mỹ Quang, Nguyễn Thị Phúc nhận một nhiệm vụ khác thường.
Lần này, bà không cải trang thành lính.
Phương án là:
Giả đi thăm người nhà trong đồn.
Không có một kịch bản cố định cho thời điểm ra tay.
Bà phải tự quan sát và tùy thời cơ hành động.
Nguyễn Thị Phúc đi vào bên trong.
Chờ đợi.
Quan sát.
Rồi bà phát hiện sơ hở.
Thời cơ đã đến.
Nguyễn Thị Phúc bí mật đặt mìn.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Theo tư liệu, trận đánh đã phá hủy một kho đạn, một xe jeep và diệt 19 đối phương.
Chiến thắng này còn tạo ảnh hưởng tại địa phương, góp phần thúc đẩy phong trào quần chúng nổi dậy giành quyền làm chủ.
NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ CỦA PHÙ MỸ
Điều đặc biệt trong câu chuyện Nguyễn Thị Phúc là phần lớn những địa danh gắn với chiến công của bà đều nằm trên chính quê hương Phù Mỹ:
Hưng Khánh.
Phù Mỹ.
Nghĩa Tào.
Mỹ Quang.
Bà chiến đấu trên vùng đất mình hiểu rõ, hòa mình vào nhân dân, khi cần có thể hoạt động bí mật ngay trong khu vực đối phương kiểm soát.
Đóng quân ở đâu, Nguyễn Thị Phúc cũng tích cực vận động thanh niên tham gia Quân giải phóng.
Vì vậy, hình ảnh của bà không chỉ là một nữ đặc công trực tiếp chiến đấu.
Đó còn là người cán bộ làm công tác vận động quần chúng.
58 TRẬN – BA LẦN BỊ THƯƠNG
Trong quá trình chiến đấu, Nguyễn Thị Phúc được ghi nhận:
58 trận tham gia chiến đấu.
127 đối phương bị trực tiếp tiêu diệt.
16 khẩu súng thu được.
1 xe quân sự bị phá hủy.
Và 3 lần bị thương.
Nhưng có lẽ hai chi tiết thể hiện rõ nhất ý chí của bà nằm ở đầu và giữa cuộc đời chiến đấu:
Năm 1967, sau 6 tháng bị giam cầm, bà không chọn rời xa chiến trường mà xung phong vào bộ đội.
Sau này, khi đã ba lần bị thương, được bố trí công tác nhẹ phía sau, bà vẫn xin tiếp tục trực tiếp chiến đấu.
Hai thời điểm cách nhau nhiều năm.
Nhưng chỉ có một lựa chọn:
Tiếp tục nhiệm vụ.
DẤU ẤN NGƯỜI ANH HÙNG
Nguyễn Thị Phúc được tặng:
🏅 1 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba
🏅 2 lần danh hiệu Chiến sĩ Quyết thắng
🏅 3 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua
Ngày 20-12-1973, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng Nguyễn Thị Phúc danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Khi ấy, người nữ chiến sĩ từng bị bắt từ năm 1967 đã trở thành Chính trị viên phó Đại đội 3 đặc công, bộ đội địa phương huyện Phù Mỹ.
Từ cô gái tuổi thiếu niên chịu sáu tháng tù đày, đến nữ đặc công cải trang giữa ban ngày, bí mật sống trong quận lỵ để nắm tình hình và chiến đấu ngay cả khi vết thương chưa lành – cuộc đời Nguyễn Thị Phúc là một hành trình đặc biệt của lòng quả cảm.
Nhà tù không khiến Nguyễn Thị Phúc khuất phục. Những vết thương cũng không khiến bà rời chiến trường. Ra khỏi nhà tù, bà xin vào bộ đội; ba lần bị thương, bà vẫn xin ở lại chiến đấu. Đó là dấu ấn nổi bật của nữ Anh hùng Nguyễn Thị Phúc.



