Nguyễn Thị Rành - Ngọn đèn không tắt ở xóm Bưng Cầu
Mẹ Nguyễn Thị Rành (1900 – 1979) là biểu tượng của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng miền Nam. Trong hai cuộc kháng chiến, gia đình mẹ có 8 người con trai và 2 người cháu hy sinh. Dù phải gánh chịu nỗi đau tột cùng, mẹ vẫn một lòng nuôi giấu cán bộ, tham gia hoạt động cách mạng và động viên con cháu tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, vùng đất phía Đông Bắc Sài Gòn ngày đêm chìm trong khói lửa.
Trong căn nhà lá đơn sơ ở xóm Đìa, mỗi tối, ngọn đèn dầu của Má Tám Rành vẫn sáng.
Đó không chỉ là ngọn đèn của một gia đình, mà còn là tín hiệu thân quen đối với nhiều cán bộ cách mạng hoạt động bí mật.
Có đêm, vừa nghe tiếng gõ cửa khẽ ngoài sân, mẹ lập tức mở cửa.
Mấy người chiến sĩ trẻ bước vào, quần áo lấm đầy bùn đất.
Mẹ không hỏi nhiều.
Mẹ nhóm bếp, nấu nồi cháo nóng, lấy chiếc khăn cũ cho các con lau mặt.
Nhìn những người chiến sĩ gầy gò, mẹ thương như chính con ruột của mình.
Nhưng điều khiến ai cũng xúc động là hầu như đêm nào trong căn nhà ấy cũng thiếu đi một người con.
Người thì đã lên đường chiến đấu.
Người đã hy sinh.
Người đang hoạt động bí mật nơi khác.
Tin dữ lần lượt đến.
Rồi người con thứ nhất ngã xuống.
Người con thứ hai.
Người con thứ ba…
Những tờ giấy báo tử cứ nối tiếp nhau.
Người trong xóm nhiều lần sang động viên.
Có người nghẹn ngào:
– Má đau lắm phải không?
Mẹ nhìn lên bàn thờ các con, đôi mắt đỏ hoe nhưng giọng vẫn bình thản:
– Đau chứ. Mẹ nào mà không đau khi mất con. Nhưng nếu đất nước chưa hòa bình thì con của má và con của bao người mẹ khác vẫn phải tiếp tục đi.
Rồi mẹ lại thắp ngọn đèn dầu.
Ngọn đèn ấy vẫn sáng qua những đêm bom đạn.
Sáng để chờ các con.
Sáng để đón cán bộ cách mạng.
Sáng như niềm tin của người mẹ vào ngày đất nước thống nhất.
Ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, ngọn đèn dầu trong căn nhà nhỏ vẫn được mẹ thắp lên.
Mẹ đứng rất lâu trước bàn thờ những người con đã khuất.
Nước mắt lặng lẽ chảy trên gương mặt người mẹ già.
Mẹ khẽ nói:
– Các con ơi, đất nước mình hòa bình rồi…
Những người có mặt hôm ấy không ai cầm được nước mắt.
Bởi họ hiểu rằng, để có ngày thống nhất, có những người mẹ đã dâng hiến gần như tất cả những gì quý giá nhất của cuộc đời mình cho Tổ quốc.


