Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGUYỄN THỊ RÀNH – NGƯỜI MẸ CỦ CHI GIỮ TRỌN NIỀM TIN

Nguyễn Thị Rành là một người mẹ tiêu biểu của vùng đất Củ Chi trong những năm chiến tranh. Không trực tiếp đứng ở tuyến đầu với khẩu súng, bà âm thầm làm nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ, chăm sóc thương binh, cung cấp lương thực và bảo vệ cơ sở cách mạng. Trong hoàn cảnh quân địch thường xuyên càn quét, bom đạn và truy lùng gắt gao, những công việc ấy luôn đặt bà và gia đình trước hiểm nguy. Với lòng tin và sự kiên cường, bà nhiều lần che chở cho cán bộ, góp phần giữ vững phong trào cách mạng tại Củ Chi.

TP. Hồ Chí Minh18/08/2026xã An Long (Xã An Long)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Củ Chi trong những năm chiến tranh là một vùng đất đặc biệt.

Nằm không xa Sài Gòn, địa bàn này có vị trí chiến lược quan trọng.

Đối với lực lượng cách mạng, Củ Chi là một căn cứ quan trọng.

Đối với quân đội Mỹ và chính quyền Việt Nam Cộng hòa, đây lại là khu vực cần phải kiểm soát bằng mọi giá.

Vì vậy, chiến tranh ở Củ Chi diễn ra vô cùng khốc liệt.

Những cuộc càn quét thường xuyên xuất hiện.

Nhà cửa bị phá hủy.

Ruộng vườn bị tàn phá.

Người dân phải sống trong điều kiện thiếu thốn và luôn đối mặt với nguy hiểm.

Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, phong trào cách mạng vẫn tồn tại.

Một trong những người góp phần giữ gìn phong trào ấy là Nguyễn Thị Rành.

Bà sinh năm 1900 tại vùng đất Củ Chi.

Là một người phụ nữ nông dân, bà gắn bó với quê hương và cuộc sống của người dân địa phương.

Khi cách mạng phát triển, bà tham gia hỗ trợ cơ sở.

Công việc của bà không phải lúc nào cũng có tiếng súng.

Nhiều khi đó chỉ là một bữa cơm.

Một chỗ trú.

Một hầm bí mật.

Một ít thuốc men.

Một người bị thương được chăm sóc.

Nhưng trong điều kiện chiến tranh, những việc tưởng như bình thường ấy lại có ý nghĩa rất lớn.

Cán bộ hoạt động bí mật cần nơi trú ẩn.

Thương binh cần người chăm sóc.

Lực lượng kháng chiến cần lương thực.

Các cơ sở cách mạng cần được bảo vệ.

Nguyễn Thị Rành đã góp sức vào những công việc đó.

Nhà của người dân có thể trở thành nơi che giấu cán bộ.

Những hầm bí mật dưới lòng đất có thể trở thành nơi trú ẩn.

Những người mẹ, người chị trong gia đình có thể trở thành người bảo vệ.

Nhưng làm công việc ấy đồng nghĩa với việc chấp nhận hiểm nguy.

Nếu địch phát hiện cán bộ được che giấu, không chỉ người cán bộ gặp nguy hiểm.

Gia đình che chở cũng có thể bị bắt, tra hỏi hoặc bị trả thù.

Nguyễn Thị Rành hiểu rõ điều đó.

Nhưng bà vẫn tiếp tục.

Trong nhiều năm, bà cùng gia đình và nhân dân địa phương hỗ trợ lực lượng cách mạng.

Có những lúc cán bộ đến trong đêm.

Có những lúc thương binh được đưa về trong tình trạng bị thương nặng.

Không có bệnh viện lớn.

Không có đầy đủ thuốc men.

Những người dân như bà phải tìm mọi cách chăm sóc.

Một chút thuốc.

Một ít thức ăn.

Một chỗ nằm kín đáo.

Và quan trọng nhất là sự tận tình.

Người mẹ Củ Chi không chỉ chăm sóc người bị thương như một nhiệm vụ.

Bà coi họ như những người con của mình.

Đó là lý do hình ảnh của bà được nhiều người nhắc đến bằng hai chữ “mẹ”.

Trong chiến tranh, những người mẹ như Nguyễn Thị Rành đã trở thành chỗ dựa của lực lượng cách mạng.

Họ không chỉ sinh ra những người con.

Họ còn nuôi dưỡng, che chở cho những người con của cách mạng.

Củ Chi ngày càng trở thành chiến trường ác liệt.

Quân Mỹ và lực lượng Việt Nam Cộng hòa tổ chức nhiều cuộc hành quân nhằm phá hủy cơ sở cách mạng.

Những trận càn khiến người dân phải thường xuyên sơ tán.

Nhưng cán bộ vẫn phải bám địa bàn.

Lực lượng kháng chiến vẫn phải duy trì hoạt động.

Trong hoàn cảnh đó, sự hỗ trợ của nhân dân có ý nghĩa quyết định.

Không có nhân dân, cán bộ khó tồn tại.

Không có cơ sở, lực lượng cách mạng khó hoạt động.

Không có người chăm sóc, nhiều thương binh khó vượt qua những ngày tháng nguy hiểm.

Nguyễn Thị Rành là một mắt xích trong mạng lưới nhân dân ấy.

Bà góp phần tạo nên hậu phương ngay giữa vùng chiến sự.

Đó là một dạng chiến đấu đặc biệt.

Không có tiếng súng liên tục.

Nhưng nguy hiểm không kém một trận đánh.

Một người mẹ có thể phải đối diện với câu hỏi của đối phương bất cứ lúc nào.

Một căn hầm có thể bị phát hiện.

Một người thương binh có thể trở thành dấu vết.

Một bữa cơm có thể trở thành bằng chứng.

Chính vì thế, người làm công tác nuôi giấu cán bộ phải có lòng tin và sự bình tĩnh rất lớn.

Nguyễn Thị Rành đã thể hiện điều đó trong suốt nhiều năm.

Bà không chỉ giúp đỡ một vài người.

Hoạt động của bà gắn với cả một phong trào tại địa phương.

Nhiều cán bộ, chiến sĩ từng được nhân dân Củ Chi che chở.

Những người ấy có thể ẩn dưới địa đạo.

Có thể trú trong nhà dân.

Có thể được đưa đi qua những con đường bí mật.

Và khi bị thương, họ được người dân chăm sóc.

Nguyễn Thị Rành góp một phần vào mạng lưới ấy.

Năm tháng trôi qua.

Chiến tranh ngày càng khốc liệt.

Tuổi của bà ngày càng cao.

Nhưng bà vẫn không rời bỏ quê hương và phong trào cách mạng.

Đến năm 1972, Nguyễn Thị Rành hy sinh.

Bà đã sống qua nhiều thập niên biến động của đất nước.

Những năm tháng cuối đời của bà vẫn gắn với quê hương Củ Chi và cuộc kháng chiến.

Sau khi hy sinh, bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi Nguyễn Thị Rành trở thành biểu tượng của người mẹ Củ Chi.

Nhưng điều làm câu chuyện của bà đặc biệt không chỉ là danh hiệu.

Đó là hình ảnh một người phụ nữ cao tuổi vẫn giữ lòng tin trong những năm tháng khốc liệt nhất.

Bà không phải là người chỉ huy một chiến dịch.

Không trực tiếp điều khiển một trận đánh lớn.

Nhưng bà đã làm một công việc mà chiến tranh không thể thiếu:

Giữ người. Giữ cơ sở. Giữ niềm tin.

Đó cũng là sức mạnh của chiến tranh nhân dân.

Một cuộc chiến không chỉ được quyết định bởi những người cầm súng.

Nó còn được nâng đỡ bởi những người phía sau.

Những người mẹ.

Những người vợ.

Những người nông dân.

Những người dân bình thường.

Họ nấu cơm.

Giấu cán bộ.

Chăm thương binh.

Vận chuyển lương thực.

Đưa tin.

Bảo vệ cơ sở.

Và khi cần thiết, họ cũng sẵn sàng hy sinh.

Nguyễn Thị Rành là một trong những người mẹ tiêu biểu ấy.

Ngày nay, Củ Chi đã trở thành vùng đất hòa bình.

Những căn hầm năm xưa trở thành di tích lịch sử.

Những con đường từng chịu bom đạn nay đã có nhà cửa, trường học và cuộc sống mới.

Nhưng câu chuyện về Nguyễn Thị Rành vẫn còn được nhắc lại.

Bởi nó giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau những chiến công của người lính luôn có sự đóng góp của nhân dân.

Và trong những đóng góp ấy, có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để bảo vệ cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn