NGUYỄN THỊ RẨY- CON ĐƯỜNG GIỮA "CHẢO LỬA" KHE SAN
Tham gia thanh niên xung phong từ năm 18 tuổi tại Đường 9 – Khe Sanh Trực tiếp mở đường, vá đường trong vùng bom đạn ác liệt Góp phần bảo đảm tuyến vận tải chiến lược cho tiền tuyến Tấm gương về ý chí, tinh thần cống hiến của tuổi trẻ thời chiến
Giữa bom đạn dày đặc của chiến trường Khe Sanh, nơi được ví như “chảo lửa” của miền Trung những năm kháng chiến, có những con người lặng lẽ cầm cuốc xẻng thay cho súng đạn. Nguyễn Thị Rẩy là một trong số đó. Ba năm tuổi trẻ của bà đã gửi trọn trên Đường 9 – Khe Sanh, để những đoàn xe kịp ra tiền tuyến.
Sinh ra ở Thanh Hóa trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, khát vọng đánh giặc đã sớm ngấm vào bà từ thuở nhỏ. Cha từng chở gạo ra chiến trường Điện Biên Phủ, anh em trong nhà lần lượt ra trận, mẹ ở hậu phương dốc hết thóc lúa tiếp sức cho kháng chiến. Năm 18 tuổi, Nguyễn Thị Rẩy rời trường lớp, ghi tên vào lực lượng thanh niên xung phong, sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ Tổ quốc giao phó.
Năm 1968, sau nửa tháng đi bộ xuyên rừng, đơn vị của bà có mặt tại Đường 9 – Khe Sanh. Đây là tuyến vận tải chiến lược nối Bắc – Nam, cũng là mục tiêu bắn phá dữ dội của đối phương. Máy bay quần thảo ngày đêm, bom mìn vùi sâu trong đất, đồi núi hai bên đường bị rải chất độc hóa học, cây cối trụi trần. Thế nhưng, hàng trăm thanh niên xung phong, phần lớn là nữ, vẫn bám trụ, coi hiểm nguy là chuyện thường ngày.
Ban ngày, đơn vị ẩn mình trong rừng. Khi đêm xuống, họ mới mang cuốc xẻng ra vá đường. Địch phá tới đâu, họ sửa tới đó. Có lúc hai người cùng khiêng một bao đá, có lúc phải cho nổ mìn lấy đá vá đường trong địa hình núi dốc hiểm trở. Tai nạn rình rập từng bước chân; đã có đồng đội hy sinh ngay trong lúc làm nhiệm vụ. Mỗi mất mát càng hun đúc thêm quyết tâm giữ cho con đường không bị đứt mạch, để xe vẫn lăn bánh về phía Nam.
Giữa chiến trường khốc liệt, họ còn sẻ chia từng bát cơm cho đồng bào vùng bom đạn, tự trồng rau, nuôi hươu để cải thiện bữa ăn. Chính trong gian khổ ấy, tình đồng đội và niềm tin chiến thắng trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất.
Năm 1971, Nguyễn Thị Rẩy được đơn vị cho về an dưỡng, lập gia đình. Ngày cưới chưa lâu, chồng bà lại lên đường vào chiến trường miền Nam. Suốt những năm đất nước chưa thống nhất, hai người biền biệt tin nhau. Chỉ sau hòa bình, họ mới thực sự đoàn tụ. Với bà, những năm tháng mở đường ở Khe Sanh không chỉ là ký ức gian khổ, mà còn là quãng đời rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân – nơi bà đã góp phần nối liền mạch sống Bắc – Nam bằng chính đôi tay và ý chí của mình.


