NGUYỄN THỊ SẶNG – NỮ Y TÁ GIỮ SỰ SỐNG GIỮA ĐƯỜNG 20 QUYẾT THẮNG
Nguyễn Thị Sặng sinh năm 1944, là nữ y tá Đại đội C211 trên đường 20 – Quyết Thắng, chiến trường Quảng Bình. Giữa bom đạn Trường Sơn, chị vừa cứu thương, vừa chăm sóc đồng đội và giữ mạch sống cho tuyến lửa. Bị thương nặng trong trận bom B52 tháng 6/1972, chị hy sinh khi mới 28 tuổi. Câu chuyện của chị là hình ảnh xúc động về một nữ y tá chiến trường đã giữ sự sống cho đồng đội đến phút cuối.
Nguyễn Thị Sặng sinh năm 1944 tại Thanh Hóa. Năm 1971, chị viết đơn tình nguyện vào tuyến lửa Trường Sơn và được biên chế vào Đại đội C211, N75, Binh đoàn 559 làm nhiệm vụ trên đường 20 – Quyết Thắng, đoạn qua chiến trường Quảng Bình. Giữa một trong những “tọa độ lửa” ác liệt nhất Trường Sơn, chị được giao làm y tá đại đội – người chăm sóc, sơ cứu thương binh và giữ lại sự sống cho đồng đội giữa bom đạn.
Ngày ấy, Nguyễn Thị Sặng vừa là y tá, vừa là thanh niên xung phong. Ban ngày chị băng bó vết thương, cầm máu, phát thuốc cho thương binh; ban đêm lại cùng đồng đội gùi hàng, tải cáng, san lấp mặt đường, kéo xe và giữ cho tuyến đường không bị đứt mạch. Giữa thiếu thốn thuốc men, lán trại dã chiến và bom rơi ngày đêm, chị vẫn lặng lẽ đi qua từng võng thương binh, thức trắng nhiều đêm chăm người sốt, băng lại từng vết thương còn rỉ máu. Với những người lính trẻ giữa Trường Sơn, chị không chỉ là y tá, mà còn là người giữ lại nhịp thở và chỗ dựa tinh thần giữa chiến tranh.
Những năm 1971–1972, đoạn km17 đến km21 trên đường 20 – Quyết Thắng là trọng điểm đánh phá khốc liệt. Bom Mỹ trút xuống dốc Ba Thang, km18, Hang Y tá ngày đêm rung chuyển. Dưới mưa bom ấy, Nguyễn Thị Sặng vẫn bám trụ cùng đơn vị với khẩu hiệu: “Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường, dũng cảm”, vừa cứu thương vừa cùng đồng đội giữ thông tuyến cho xe ra tiền tuyến.
Đêm 18/6/1972, bom B52 dội xuống km18 dữ dội. Nguyễn Thị Sặng bị thương rất nặng ở vùng đầu khi đang cùng đồng đội trú ẩn. Đồng đội lập tức chuyển chị về trạm xá Binh đoàn 559 cấp cứu, nhưng sau hai ngày chống chọi với vết thương quá nặng, chị đã hy sinh khi mới 28 tuổi. Sự ra đi của chị để lại trong ký ức đồng đội hình ảnh một nữ y tá nhỏ bé, lặng lẽ đi giữa bom đạn với túi thuốc, băng gạc và đôi bàn tay luôn giữ lấy sự sống cho người khác đến phút cuối cùng.
Sau chiến tranh, nơi chị ngã xuống được người dân và đồng đội lập miếu thờ, sau này trở thành Hang Y tá trên đường 20 – Quyết Thắng. Giữa rừng già Trường Sơn, cái tên Nguyễn Thị Sặng vẫn còn ở lại như một biểu tượng đẹp của người y tá chiến trường – người đã đi qua chiến tranh không bằng súng đạn, mà bằng lòng tận tụy, đôi tay cứu người và sự hy sinh lặng thầm giữa tuyến lửa Quảng Bình



