Nguyễn Thị Sự và những kỷ vật Trường Sơn
Năm 1973, khi chiến tranh vẫn còn ác liệt, một đoàn khoảng 500 cô gái trẻ quê Phú Thọ tình nguyện lên đường vào chiến trường.
Trong số đó có Nguyễn Thị Sự.
Bà trở thành nữ chiến sĩ quân y trên Trường Sơn.
Công việc của người quân y không chỉ là băng bó vết thương.
Ở chiến trường, họ phải theo sát đơn vị.
Có khi phải tiếp nhận thương binh ngay sau một trận đánh.
Có khi phải đưa người bị thương ra khỏi vùng nguy hiểm.
Có khi phải đối diện với cảnh những người đồng đội còn rất trẻ nằm lại.
Một trong những câu chuyện bà Sự kể lại sau chiến tranh liên quan đến liệt sĩ Hà Thị Viền.
Nhiều năm sau, bà trao lại kỷ vật của người đồng đội cho gia đình.
Đối với gia đình Hà Thị Viền, những kỷ vật ấy không chỉ là đồ vật.
Đó là dấu vết cuối cùng của một người con gái đã ra đi từ nhiều năm trước.
Người em gái của liệt sĩ nói rằng từ ngày chị lên đường nhập ngũ cho đến khi hy sinh, chị chưa một lần trở về nhà.
Vì vậy, khi nhận lại kỷ vật, gia đình có cảm giác như được gặp lại người thân.
Chiến tranh đã qua rất lâu.
Nhưng đôi khi một chiếc kỷ vật nhỏ cũng có thể đưa cả một gia đình trở về với quá khứ.
Và những người như Nguyễn Thị Sự chính là chiếc cầu nối giữa những người đã hy sinh với những gia đình vẫn chờ đợi.
Câu chuyện này không có tiếng súng.
Không có chiến công lớn.
Chỉ có một người cựu chiến binh trao lại kỷ vật cho gia đình đồng đội.
Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên rất xúc động.



