Nguyễn Thị Suốt
Người mẹ chèo đò giữa bom đạn
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Quảng Bình là một trong những địa bàn phải chịu nhiều trận đánh ác liệt. Giữa mưa bom, bão đạn, có những con người bình dị đã âm thầm làm những công việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng. Một trong số đó là Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ được mọi người thân thương gọi là Mẹ Suốt.
Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, Đồng Hới, Quảng Bình. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra, bà đã ở tuổi ngoài 50. Ở tuổi ấy, nhiều người có thể nghĩ rằng bà nên được nghỉ ngơi bên gia đình. Thế nhưng, trước yêu cầu của cuộc chiến, bà vẫn tình nguyện tham gia phục vụ kháng chiến.
Công việc của bà là chèo đò đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và người dân qua sông Nhật Lệ. Đây là một công việc rất nguy hiểm bởi khu vực này thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Mỗi chuyến đò qua sông đều có thể trở thành một lần đối mặt với bom đạn và cái chết.
Thế nhưng, Mẹ Suốt không lùi bước.
Ngày qua ngày, bà vẫn chèo con đò của mình giữa dòng sông. Khi máy bay địch xuất hiện, bà tìm cách đưa mọi người vào nơi an toàn rồi tiếp tục công việc khi tình hình tạm lắng. Với bà, đưa được một người lính, một cán bộ hay một thương binh qua sông an toàn cũng chính là góp một phần nhỏ bé vào cuộc chiến bảo vệ quê hương.
Hình ảnh người phụ nữ lớn tuổi ngày ngày chèo đò giữa vùng chiến sự đã gây xúc động mạnh cho những người chứng kiến. Bà không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng công việc của bà cũng đầy hiểm nguy và có ý nghĩa quan trọng đối với hoạt động của lực lượng kháng chiến.
Sự dũng cảm của Mẹ Suốt đã được ghi nhận. Năm 1967, bà được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh của bà sau đó trở thành biểu tượng đẹp về những người phụ nữ bình dị đã cống hiến cho đất nước trong chiến tranh.
Mẹ Suốt hy sinh năm 1967 trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của bà để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với người dân Quảng Bình và những người từng biết đến bà.
Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ vẫn có tượng đài Mẹ Suốt như một lời nhắc nhở về một người phụ nữ bình thường nhưng có lòng dũng cảm phi thường. Bà không phải là một vị tướng, cũng không sở hữu những vũ khí hiện đại. Vũ khí của bà là chiếc mái chèo, con đò nhỏ và trên hết là lòng yêu nước cùng ý chí không khuất phục trước bom đạn.
Câu chuyện về Mẹ Suốt cho chúng ta hiểu rằng trong chiến tranh, mỗi người đều có thể đóng góp cho quê hương theo cách riêng của mình. Có người cầm súng ngoài chiến trường, có người làm giao liên, có người cứu chữa thương binh, và cũng có những người như Mẹ Suốt lặng lẽ chèo đò đưa đồng đội qua sông.
Hình ảnh người mẹ tóc đã bạc vẫn kiên cường chèo đò giữa bom đạn đã trở thành một biểu tượng đáng nhớ của Quảng Bình và của người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh. Mẹ Suốt đã sống một cuộc đời bình dị nhưng để lại một câu chuyện phi thường – câu chuyện về lòng yêu nước được thể hiện bằng những hành động giản dị nhất.


