Nguyễn Thị Suốt (Mẹ Suốt)
Bài viết là khúc tráng ca về cuộc đời Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Suốt. Giữa tọa độ lửa Quảng Bình, người mẹ 60 tuổi đã bất chấp mưa bom bão đạn, một mình chèo đò đưa bộ đội qua sông Nhật Lệ, giữ vững mạch máu giao thông cho tiền tuyến lớn miền Nam.
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nếu Quảng Bình là "tuyến đầu" miền Bắc thì bến đò Bảo Ninh chính là một mắt xích sinh tử. Và ở đó, hình ảnh Mẹ Suốt đã tạc vào lịch sử như một biểu tượng của lòng quả cảm vô song. Nhà thơ Tố Hữu đã từng thốt lên đầy ngưỡng mộ:
"Gan chi gan rứa, mẹ nờ?
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai?
Chèo đò từ thuở mười hai
Đến nay đầu bạc, đường dài mười lăm..."
Bến phà thép giữa "tọa độ lửa"
Những năm 1964 - 1966, đế quốc Mỹ điên cuồng đánh phá hòng cắt đứt sự chi viện cho miền Nam. Sông Nhật Lệ trở thành túi bom. Khi cầu sập, bến phà bị phong tỏa, Mẹ Suốt khi ấy đã bước sang tuổi lục tuần nhưng vẫn tình nguyện cầm lái. Với mẹ, mỗi chuyến đò không chỉ chở người, mà là chở cả niềm tin chiến thắng.
Dưới làn mưa bom từ máy bay phản lực, giữa những tiếng nổ rung chuyển mặt đất, chiếc đò nhỏ của mẹ vẫn hiên ngang rẽ sóng. Có những lúc bom nổ sát mạn thuyền, nước bắn trắng xóa, mẹ vẫn bình tĩnh chèo lái, đưa hàng ngàn lượt cán bộ, bộ đội và vũ khí sang sông an toàn. Tinh thần ấy được gói gọn trong những vần thơ bất hủ:
"Tàu bay hắn bắn sớm trưa
Thì tui chèo tối, chèo trưa, chèo nài...
Bao nhiêu cũng quyết chở xong
Chở sang, lại chở về dũng cảm!"
Mẹ không sợ chết, mẹ chỉ sợ bộ đội không kịp qua sông, sợ mạch máu giao thông bị đứt đoạn. Cái "gan" của mẹ chính là cái gan của một dân tộc không bao giờ khuất phục.
Sự hy sinh và tượng đài trong lòng dân
Ngày 11/10/1968, trong một chuyến đò vận tải dưới làn bom bi dày đặc, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh. Mẹ ngã xuống khi tay vẫn còn vương hơi ấm của mái chèo. Sự ra đi của mẹ là một mất mát lớn lao, nhưng tinh thần của mẹ đã hóa thân thành sông núi:
"Mẹ đi, bến nước còn đây
Lớp sau, lớp trước, hăng say chèo đò."
Năm 1967, mẹ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ngày nay, bên bờ sông Nhật Lệ, tượng đài Mẹ Suốt sừng sững giữa trời xanh, tay cầm mái chèo hướng ra biển lớn như lời nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời máu lửa nhưng vô cùng oanh liệt.
Lời kết: Bài học về ý chí và trách nhiệm
Là một sinh viên ngành Điện tử, sinh ra trong thời bình, em hiểu rằng mỗi ánh điện, mỗi thành tựu công nghệ hôm nay đều có nền móng từ những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh. Cuộc đời Mẹ Suốt không chỉ là một trang sử, mà là ngọn lửa thắp sáng ý chí vượt khó. Học tập tinh thần của mẹ, em tự hứa sẽ nỗ lực làm chủ tri thức, mang chất xám của mình cống hiến cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, để xứng đáng với những chuyến đò rẽ lửa của Mẹ năm xưa.



