Nguyễn Thị Suốt – người mẹ anh hùng
Mẹ Suốt sinh năm 1906 trong một gia đình nghèo ở vùng ven sông. Cuộc đời mẹ gắn bó với nghề chài lưới, lênh đênh trên sông nước từ khi còn rất trẻ. Khi chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, Đồng Hới trở thành một trong những trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Dòng sông Nhật Lệ – vốn hiền hòa – lúc ấy lại là tuyến giao thông quan trọng, nơi bộ đội, dân công và hàng hóa phải qua lại để tiếp tế cho chiến trường.
Năm 1964, khi đã gần 60 tuổi, mẹ Suốt tình nguyện tham gia đội vận tải, chèo đò đưa bộ đội qua sông. Công việc tưởng chừng giản đơn ấy lại vô cùng nguy hiểm. Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom, bắn phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến giao thông. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết, nhưng mẹ chưa bao giờ chùn bước.
Trong mưa bom bão đạn, hình ảnh người mẹ nhỏ bé, mái tóc bạc, tay chèo đò giữa dòng nước cuộn sóng đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm. Có những ngày, mẹ chèo hàng chục chuyến đò, đưa hàng trăm lượt bộ đội qua sông an toàn. Khi pháo sáng rực trời, mẹ vẫn bình tĩnh xác định hướng đi, lợi dụng bóng tối và con nước để tránh sự phát hiện của địch.
Một lần, bom nổ gần bến làm con đò chao đảo, nhiều người hoảng loạn. Mẹ Suốt vẫn giữ chặt tay chèo, trấn an mọi người và đưa đò cập bến an toàn. Với mẹ, “còn người là còn chèo”, miễn sao bộ đội qua sông kịp thời là mẹ yên lòng.
Sự kiên cường ấy kéo dài suốt nhiều năm. Đến năm 1968, trong một trận bom ác liệt, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay trên dòng sông mà mẹ gắn bó cả cuộc đời. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn, nhưng cũng khắc sâu hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam bất khuất.
Sau này, hình tượng mẹ được khắc họa trong bài thơ “Mẹ Suốt” của Tố Hữu, góp phần lan tỏa câu chuyện về người mẹ anh hùng đến khắp cả nước. Bên bờ sông Nhật Lệ hôm nay, tượng đài Mẹ Suốt vẫn sừng sững, như nhắc nhở các thế hệ về một thời khói lửa và những con người đã sống, chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Câu chuyện về mẹ Suốt không chỉ là ký ức lịch sử, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của người dân Quảng Bình. Trong dòng chảy hiện đại của Đồng Hới, hình ảnh mẹ vẫn mãi là niềm tự hào, là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình hôm nay.



