Bài viết

Nguyễn Thị Thanh Xuân

TP. Hồ Chí Minh26/06/2026Nguyễn Thị Thanh Xuân (Đoàn xã Nhà Bè)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN XÃ NHÀ BÈ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG

TIỂU HỌC NGUYỄN TRỰC

***

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH

Nhà Bè, ngày 27 tháng 6 năm 2026

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

MẸ THỨ VÀ CHIẾC KHĂN RẰN

Nhắc đến những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, người ta thường nhớ đến những người chiến sĩ ngoài mặt trận. Nhưng phía sau những chiến công ấy là biết bao người mẹ đã lặng thầm hy sinh cả cuộc đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện về mẹ Võ Thị Thứ ở vùng quê miền Tây là một trong những câu chuyện như thế.

Mẹ Thứ sinh ra và lớn lên bên những cánh đồng lúa xanh ngát. Cuộc sống nghèo khó nhưng đầm ấm bên chồng và năm người con. Thế rồi chiến tranh lan đến quê hương. Tiếng bom, tiếng súng đã làm tan vỡ biết bao mái ấm gia đình.

Chồng mẹ tham gia cách mạng từ những ngày đầu và hy sinh trong một trận càn của địch. Gánh nặng gia đình đè lên đôi vai gầy của mẹ. Một mình mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi các con khôn lớn. Dù cuộc sống thiếu thốn, mẹ vẫn luôn dạy các con phải sống ngay thẳng, yêu quê hương và biết bảo vệ Tổ quốc.

Khi các con trưởng thành, lần lượt từng người viết đơn xin nhập ngũ. Mỗi lần tiễn con lên đường, mẹ đều trao cho con một chiếc khăn rằn do chính tay mình dệt. Mẹ bảo:

— Các con mang theo chiếc khăn này để nhớ quê nhà và nhớ lời mẹ dặn.

Các con ôm mẹ thật chặt rồi lên đường ra trận.

Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi dài đằng đẵng. Mỗi sáng, mẹ ra đầu ngõ ngóng tin con. Mỗi chiều, mẹ lại thắp ngọn đèn dầu trước hiên nhà. Mẹ tin rằng ở nơi nào đó, các con sẽ cảm nhận được tình thương của mẹ.

Rồi một ngày, người cán bộ xã mang đến giấy báo tử của người con trai cả. Mẹ lặng người đi. Nỗi đau như xé lòng nhưng mẹ không khóc trước mặt mọi người. Đêm ấy, mẹ ôm chiếc khăn rằn của con và ngồi suốt bên ngọn đèn dầu.

Không lâu sau, người con thứ hai rồi người con thứ ba cũng lần lượt hy sinh. Những mất mát nối tiếp nhau khiến ai cũng thương mẹ. Nhưng mẹ vẫn kiên cường. Mẹ tiếp tục tham gia công tác hậu phương, gói bánh, may áo và chăm sóc thương binh.

Có người hỏi:

— Mẹ có trách chiến tranh đã cướp mất những người thân yêu của mẹ không?

Mẹ chỉ nhẹ nhàng trả lời:

— Tôi thương các con lắm. Nhưng nếu ai cũng giữ con mình ở nhà thì ai sẽ đứng lên bảo vệ đất nước?

Câu trả lời giản dị ấy khiến nhiều người xúc động.

Đến mùa xuân năm 1975, khi cả nước đang hướng về ngày toàn thắng, mẹ lại nhận thêm tin dữ. Hai người con còn lại đã anh dũng hy sinh trong những trận đánh cuối cùng. Nỗi đau ấy tưởng chừng không gì có thể bù đắp được.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, khắp nơi rợp cờ hoa. Người dân vui mừng đón hòa bình. Mẹ Thứ lặng lẽ đứng trước bàn thờ chồng và các con. Mẹ thắp nén nhang rồi nghẹn ngào nói:

— Đất nước đã hòa bình rồi. Các con có thể yên lòng nghỉ ngơi được rồi.

Nhiều năm sau, mẹ được phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong ngôi nhà nhỏ của mẹ vẫn còn giữ những chiếc khăn rằn năm xưa. Chúng đã bạc màu theo thời gian nhưng chứa đựng biết bao tình yêu thương và sự hy sinh cao cả.

Câu chuyện về mẹ Thứ giúp chúng ta hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao nước mắt của những người mẹ Việt Nam. Các mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất của mình cho Tổ quốc mà không đòi hỏi sự đền đáp nào.

Thời gian có thể trôi qua, nhưng hình ảnh người mẹ già lặng lẽ bên những chiếc khăn rằn sẽ mãi là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn