Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Thích – Ký ức nơi ranh giới sinh tử trên chiến trường Việt Nam – Lào

Bài viết kể về những năm tháng bà Nguyễn Thị Thích tham gia phục vụ trong giai đoạn 1964 – 1970, đặc biệt là thời kỳ ác liệt 1964 – 1968 trên chiến trường Việt Nam và Lào. Qua ký ức về những đoàn thương binh, những hang đá thiếu thuốc men và Tết Mậu Thân 1968, câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Quảng Trị05/06/2026Phan Thị Xuân Hiền (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, không phải ai cũng cầm súng trực tiếp ra trận, nhưng mỗi người đều góp phần làm nên sức mạnh của dân tộc theo cách riêng của mình. Bà Nguyễn Thị Thích là một trong những con người như thế. Bà tham gia phục vụ trong giai đoạn 1964 – 1970, gắn bó với chiến trường Việt Nam và Lào, nơi bom đạn, mất mát và sự sống luôn ở rất gần cái chết.

Những năm 1964 – 1968 là quãng thời gian ám ảnh nhất trong ký ức của bà. Khi chiến tranh leo thang, bom Mỹ liên tục trút xuống, rừng núi Lào rung chuyển, Đường mòn Hồ Chí Minhbị đánh phá dữ dội. Từ những cung đường bom cày, từng đoàn thương binh được cáng về không dứt. Có người còn tỉnh, có người đã mê man, có người chỉ còn hơi thở yếu ớt giữa mùi khói bom và mùi máu tanh nồng.

Trong những hang đá tối, ẩm và thiếu thốn, công việc cứu chữa thương binh diễn ra vội vã từng giờ. Thuốc men cạn dần, băng gạc thấm máu phải thay liên tục, nhưng bà và đồng đội vẫn cố gắng giữ lại sự sống cho từng người. Với bà, nỗi sợ lớn nhất không phải là bom đạn rơi xuống đầu mình, mà là không thể cứu được người thương binh đang nằm ngay trước mắt.

Đặc biệt, vào Tết Mậu Thân 1968, chiến trường trở nên dồn dập hơn bao giờ hết. Khi ở hậu phương, Tết là sum vầy, là đoàn tụ, thì nơi chiến trường, Tết của bà là tiếng bom, tiếng cáng thương binh và những đêm gần như không ngủ. Giữa thời khắc thiêng liêng ấy, khái niệm ngày Tết dường như nhường chỗ cho nhiệm vụ cứu người, cho trách nhiệm với đồng đội và với Tổ quốc.

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những ký ức ấy vẫn còn hằn sâu trong lòng bà Nguyễn Thị Thích. Câu chuyện của bà giúp chúng ta hiểu rằng lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn, mà còn bằng sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người nơi hậu phương chiến trường. Họ đã chịu đựng thiếu thốn, hiểm nguy, nỗi đau và cả ám ảnh để góp phần giữ lại sự sống giữa mưa bom bão đạn.

Từ câu chuyện của bà, thế hệ trẻ hôm nay càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình. Hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt, tuổi trẻ và sự hy sinh của những người đi trước. Nhắc nhớ về bà Nguyễn Thị Thích cũng là nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống biết ơn, có trách nhiệm, biết yêu thương và gìn giữ những ngày bình yên hôm nay, để những đau thương của chiến tranh không bao giờ lặp lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn