NGUYỄN THỊ THƠ: TUỔI THANH XUÂN DÂNG HIẾN CHO ĐỘC LẬP TỰ DO
NGUYỄN THỊ THƠ: TUỔI THANH XUÂN DÂNG HIẾN CHO ĐỘC LẬP TỰ DO
Trên mảnh đất Quảng Trị anh hùng, nơi mỗi nhành cây ngọn cỏ đều mang trong mình những câu chuyện về lòng quả cảm, bác Nguyễn Thị Thơ chính là một nhân chứng sống cho tinh thần quật cường của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Sinh năm 1956 tại Thôn 2, xã Gio Linh, bác lớn lên giữa những ngày đất nước sục sôi ý chí chiến đấu. Khi vừa tròn 16 tuổi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái – bác đã tạm biệt gia đình, gác lại những riêng tư để lên đường nhập ngũ vào năm 1972. Đó là thời điểm chiến trường miền Nam, đặc biệt là vùng đất lửa Quảng Trị, bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Suốt ba năm ròng rã từ 1972 đến 1975, trong màu áo xanh người chiến sĩ, bác Nguyễn Thị Thơ đã cùng đồng đội vượt qua biết bao gian khổ, hy sinh. Giữa những đợt oanh tạc tàn khốc của kẻ thù, người thiếu nữ Gio Linh ấy vẫn bền bỉ, kiên trung thực hiện nhiệm vụ, góp sức mình vào công cuộc giải phóng quê hương. Những năm tháng từ 1972 đến 1975 không chỉ là thử thách đối với lòng dũng cảm mà còn là minh chứng cho sức mạnh phi thường của người phụ nữ Việt Nam: nhỏ bé nhưng gan thép, dịu dàng nhưng vô cùng quyết liệt trước quân thù. Khi lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh Độc Lập vào mùa xuân năm 1975, bác hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về, mang theo niềm tự hào của một người lính đã đi trọn vẹn hành trình gian khổ đến ngày toàn thắng.
Trở về đời thường, bác lại tiếp tục cống hiến sức mình trong công cuộc kiến thiết vùng đất quê hương còn nhiều vết thương bom đạn. Với bản lĩnh được tôi luyện trong khói lửa, bác luôn gương mẫu trong mọi hoạt động, vun vén gia đình và đóng góp tích cực cho cộng đồng. Năm 2007, bác chính thức tham gia vào Hội Cựu chiến binh, trở thành một hội viên nòng cốt, luôn cháy hết mình với các phong trào nghĩa tình đồng đội tại Thôn 2, xã Gio Linh. Sự có mặt của bác trong Hội không chỉ là niềm vui của những người bạn chiến đấu năm xưa mà còn là sự khích lệ lớn lao đối với thế hệ kế cận về ý thức trách nhiệm và lòng yêu nước.
Kính thưa bác Nguyễn Thị Thơ! Nhìn lại chặng đường mà bác đã đi qua, chúng cháu – những người trẻ được sinh ra trong hòa bình – càng thêm trân quý giá trị của tự do. Bác đã hiến dâng những năm tháng tươi đẹp nhất của đời mình để chúng cháu có được ngày hôm nay. Cuộc đời bác là một bản hùng ca thầm lặng nhưng đầy rực rỡ, là tấm gương sáng ngời về lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân. Chúng cháu xin gửi lời tri ân thành kính nhất đến bác, kính chúc bác luôn dồi dào sức khỏe, trường thọ và mãi là niềm tự hào, là ngọn lửa sưởi ấm truyền thống cách mạng cho thế hệ con cháu trên mảnh đất Gio Linh yêu dấu.



