Nguyễn Thị Thới - Người pháo thủ giữ biển quê hương
Năm 1967, khi mới ngoài đôi mươi, Nguyễn Thị Thới tình nguyện gia nhập Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy (C83) – đơn vị nữ pháo binh đầu tiên của miền Bắc. Từ một cô gái miền biển chỉ quen vá lưới, kéo cá, bà trở thành pháo thủ 85 ly, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh bảo vệ vùng biển Quảng Bình, góp phần cùng đơn vị bắn cháy tàu chiến Mỹ và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 1970.
Mỗi sáng sớm, khi tiếng sóng vỗ vào bờ cát Ngư Thủy, bà Nguyễn Thị Thới lại nhớ về những năm tháng tuổi đôi mươi.
Ngày ấy, biển không chỉ có tiếng sóng.
Mà còn có tiếng đại bác từ những tàu chiến Mỹ ngoài khơi.
Cuối năm 1967, khi nghe tin địa phương tuyển chọn nữ dân quân vào đơn vị pháo binh, cô gái Nguyễn Thị Thới là một trong những người đầu tiên xung phong.
Có người hỏi:
"Con gái thì biết gì về pháo?"
Bà chỉ cười:
"Không biết thì học. Miễn là giữ được quê hương."
Những ngày đầu huấn luyện, khẩu pháo 85 ly lớn hơn cả vóc người của các cô gái.
Muốn xoay được nòng pháo phải nhiều người cùng hợp sức.
Muốn nạp được quả đạn nặng hàng chục kilôgam phải luyện tập hàng trăm lần.
Bàn tay phồng rộp.
Vai tím bầm.
Nhưng không ai bỏ cuộc.
Bà kể:
"Chúng tôi động viên nhau rằng, ngoài kia bộ đội đang chiến đấu thì mình không được yếu lòng."
Đầu năm 1968, đơn vị bước vào trận đánh đầu tiên.
Ngoài khơi, tàu chiến Mỹ áp sát bờ biển Ngư Thủy.
Cả trận địa nín thở chờ lệnh.
Khi tiếng hô "Bắn!" vang lên, Nguyễn Thị Thới cùng đồng đội nhanh chóng nạp đạn.
Loạt pháo đầu tiên xé toang không gian.
Sau nhiều phát bắn chính xác, tàu chiến đối phương trúng đạn, bốc khói.
Đó là chiến công đầu tiên của Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy.
Nhưng ngay sau đó, pháo từ ngoài biển dội vào trận địa.
Đất cát tung mù.
Công sự rung chuyển.
Một số đồng đội bị sức ép.
Nguyễn Thị Thới vẫn bám chặt vị trí.
Bà nhớ lời Chính trị viên Trần Thị Thản:
"Còn người là còn trận địa."
Suốt những năm tháng chiến tranh, đơn vị liên tục cơ động dọc bờ biển.
Ngày luyện tập.
Đêm trực chiến.
Có những hôm vừa ăn cơm xong đã phải lao ngay vào trận địa vì còi báo động vang lên.
Điều khiến bà nhớ nhất không phải là những chiến công.
Mà là tình chị em.
Người bị sốt được người khác nhường phần cháo.
Người rách áo được vá giúp ngay trong hầm pháo.
Giữa chiến tranh khốc liệt, họ vẫn gọi nhau bằng những tiếng thân thương như chị em ruột.
Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Thị Thới trở về với cuộc sống đời thường.
Mỗi lần gặp lại đồng đội, bà lại cùng ôn chuyện cũ.
Nhìn những bức ảnh đen trắng chụp bên khẩu pháo năm xưa, bà xúc động:
"Tuổi trẻ của chúng tôi ở lại nơi trận địa, nhưng chưa bao giờ hối tiếc."
Giờ đây, mỗi khi các đoàn viên, học sinh đến tham quan Tượng đài Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy, bà luôn kể rằng:
"Điều quý nhất chúng tôi giữ được không chỉ là bờ biển, mà còn là niềm tin rằng người Việt Nam sẽ không bao giờ khuất phục."



