Nguyễn Thị Thơm
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
CHIẾC ĐỒNG HỒ DỪNG LẠI LÚC 5 GIỜ 20
Trong buổi nói chuyện truyền thống tại Trường THPT trên địa bàn xã, bác Đặng Xuân Lợi, cựu chiến binh quê Nghệ An, mang theo một chiếc đồng hồ đeo tay cũ. Mặt kính đã nứt, kim đồng hồ dừng lại ở đúng 5 giờ 20 phút.
Một học sinh tò mò hỏi:
– Thưa bác, sao bác không sửa chiếc đồng hồ này?
Bác Lợi nhẹ nhàng lắc đầu:
– Vì bác muốn nó mãi mãi dừng ở khoảnh khắc ấy.
Rồi bác bắt đầu câu chuyện.
Tháng 3 năm 1975, đơn vị của bác đang hành quân vào một khu vực chuẩn bị làm nhiệm vụ.
Trong tổ có bốn người, ai cũng còn rất trẻ. Người lớn tuổi nhất mới hai mươi lăm, còn bác khi ấy vừa tròn hai mươi.
Đêm trước hôm lên đường, cả tổ ngồi vá lại quần áo, lau súng và trò chuyện về quê nhà.
Anh Quang – tổ trưởng – lấy chiếc đồng hồ trên tay ra xem rồi cười:
– Hòa bình rồi, việc đầu tiên tôi làm là về nhà đưa vợ con ra chợ huyện chơi một chuyến.
Mọi người cười theo.
Không ai nghĩ đó sẽ là lần cuối cùng được ngồi đông đủ.
Sáng hôm sau, khi đơn vị đang cơ động thì bất ngờ gặp pháo kích.
Tiếng nổ vang lên liên tiếp.
Sau khi đợt pháo kết thúc, đồng đội nhanh chóng kiểm tra quân số.
Anh Quang đã hy sinh.
Trong lúc thu dọn tư trang, bác Lợi nhặt được chiếc đồng hồ của anh.
Mặt kính đã vỡ vì mảnh pháo.
Hai chiếc kim đứng yên ở 5 giờ 20 phút.
Bác cẩn thận cất chiếc đồng hồ vào ba lô.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tìm về quê anh Quang.
Người vợ trẻ bế đứa con trai mới hơn ba tuổi ra đón.
Bác trao lại ba lô và những kỷ vật còn sót lại.
Khi cầm chiếc đồng hồ trên tay, chị lặng người.
Rồi chị khẽ nói:
– Trước ngày anh đi, anh bảo khi nào hòa bình sẽ mua chiếc đồng hồ mới. Vậy mà...
Không ai nói thêm điều gì.
Chỉ có tiếng khóc của đứa trẻ còn chưa hiểu vì sao mẹ mình lại ôm chặt chiếc đồng hồ cũ đến thế.
Nhiều năm sau, bác Lợi vẫn giữ một chiếc đồng hồ giống hệt chiếc đồng hồ của người đồng đội.
Không phải để xem giờ.
Mà để nhắc mình về một lời hẹn chưa kịp thực hiện.
Bác nhìn các em học sinh và nói:
– Đồng hồ có thể sửa để chạy lại. Nhưng tuổi hai mươi của những người đã ngã xuống thì không bao giờ trở lại.
Một học sinh hỏi:
– Thưa bác, bác còn nhớ anh Quang nhiều không?
Bác mỉm cười.
– Không ngày nào bác quên. Nhưng bác không nhớ anh bằng nỗi buồn. Bác nhớ anh để sống tốt hơn, để thấy mình phải có trách nhiệm với cuộc sống mà đồng đội đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.
Buổi giao lưu kết thúc.
Trước khi ra về, nhiều học sinh đứng rất lâu trước chiếc đồng hồ đã dừng kim.
Các em chợt nhận ra rằng, đối với người lính năm xưa, thời gian không chỉ được đo bằng phút, bằng giờ.
Có những khoảnh khắc chỉ kéo dài vài giây, nhưng đủ để trở thành ký ức theo họ suốt cả cuộc đời.
Và cũng từ những khoảnh khắc ấy, các thế hệ hôm nay hiểu hơn rằng hòa bình không phải món quà của số phận, mà là thành quả được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân đã dừng lại mãi mãi.



