Nguyễn Thị Thơm-Kháng chiến chống Mỹ
Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Thơm viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Thời điểm ấy, chiến trường Trường Sơn liên tục hứng chịu bom đạn. Máy bay Mỹ đánh phá ngày đêm nhằm cắt đứt tuyến vận tải chiến lược. Nhiệm vụ của đơn vị bà là san lấp hố bom, đảm bảo giao thông thông suốt cho xe ra tiền tuyến.
“Ban ngày máy bay rải bom, ban đêm chúng tôi lại ra đường,” bà từng kể. Dụng cụ chỉ là cuốc, xẻng, quang gánh. Không máy móc, không áo giáp. Mỗi lần nghe tiếng động cơ gầm rú, cả tổ phải lao xuống hầm trú ẩn tạm bợ. Có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá nhão nhoét, nhưng nếu đường tắc, xe không qua được thì chiến trường thiếu đạn, thiếu lương thực. Vì vậy, họ lại đứng dậy làm tiếp.
Năm 1972, trong một trận bom lớn, tiểu đội của bà có ba người hy sinh. Bà bị sức ép bom làm ngất lịm, tỉnh dậy giữa khói bụi và tiếng khóc đồng đội. Những mất mát ấy trở thành ký ức không bao giờ phai, nhưng cũng là động lực để bà và đồng đội tiếp tục bám trụ.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bà trở về quê hương với thương tật 41%. Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn. Bà làm ruộng, nuôi con, chăm sóc cha mẹ già. Dù mang trong mình di chứng chiến tranh – những cơn đau đầu, mất ngủ kéo dài – bà chưa từng than vãn.
Nhiều năm sau, bà được công nhận là cựu thanh niên xung phong có công với cách mạng. Nhưng với bà, phần thưởng lớn nhất không phải là bằng khen hay trợ cấp, mà là niềm tự hào đã góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Giờ đây ở tuổi ngoài bảy mươi, bà vẫn tham gia sinh hoạt Hội Cựu Thanh niên xung phong địa phương, kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ. Giọng bà trầm lại khi nhắc đến những người đồng đội đã nằm lại Trường Sơn. “Chúng tôi đi khi tuổi còn rất trẻ. Có người chưa kịp yêu, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân.”
Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thơm không chỉ là ký ức cá nhân, mà là lát cắt chân thực về một thế hệ đã sống và chiến đấu trong hoàn cảnh khốc liệt nhất của chiến tranh. Họ không trực tiếp cầm súng xung phong trận tuyến, nhưng chính họ là những người giữ cho mạch máu giao thông không bao giờ ngừng chảy.
Trong hòa bình hôm nay, mỗi con đường rộng mở, mỗi chuyến xe bình yên đi qua, đều có bóng dáng thầm lặng của những cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong như bà – những người đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.



