Nguyễn Thị Thứ (1)
Tên câu chuyện: Người mẹ hóa thân thành linh hồn đất đá: Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Họ và tên nhân chứng: Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (1904 – 2010). Mô tả ngắn: Câu chuyện về cuộc đời đầy bi tráng của mẹ Nguyễn Thị Thứ tại đất Quảng Nam. Với 11 lần tiễn con cháu ra đi và không một ai trở về, mẹ đã trở thành biểu tượng vĩ đại nhất cho sự hy sinh thầm lặng, lòng bao dung và ý chí kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc.
NGƯỜI MẸ HÓA THÂN THÀNH LINH HỒN ĐẤT ĐÁ: MẸ NGUYỄN THỊ THỨ
Giữa dải đất miền Trung khắc nghiệt, nơi nắng lửa và bão giông đã tôi luyện nên những tâm hồn thép, có một người mẹ đã đi vào huyền thoại như một biểu tượng của sự hy sinh vô bờ bến. Đó là mẹ Nguyễn Thị Thứ, người con ưu tú của đất Quảng Nam - Đà Nẵng anh hùng. Cuộc đời mẹ là cuốn nhật ký bằng máu và nước mắt, nhưng cũng là bài ca huy hoàng nhất về lòng tận tụy, đại diện cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã hiến dâng những gì quý giá nhất của đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Lịch sử có lẽ chưa từng chứng kiến một sự mất mát nào lớn lao hơn cuộc đời của mẹ. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ thầm lặng khóc thầm bên hiên nhà, để rồi cả chín người con ấy cùng người con rể và cháu ngoại đều không một ai trở về. Cứ mỗi mùa xuân qua đi, mái tóc mẹ lại thêm bạc trắng theo những bản tin buồn từ chiến trường đổ về. Thế nhưng, thay vì gục ngã trước định mệnh nghiệt ngã, mẹ lại chọn cách đứng vững như ngọn núi phía sau lưng làng, tiếp tục làm điểm tựa cho cách mạng, biến đau thương thành hành động bảo vệ quê hương.
Hình ảnh lay động lòng người nhất chính là những mâm cơm mẹ luôn dọn sẵn bát đũa, như thể các con chỉ vừa đi đâu đó loanh quanh rồi sẽ về ngay. Trong khu vườn nhỏ tại Điện Thắng, mẹ đã âm thầm đào năm căn hầm bí mật dưới lòng đất. Những đêm mưa dầm hay nắng cháy, mẹ một mình canh gác cho cán bộ và chiến sĩ trú ẩn, chia sẻ từng bát sắn, bát cơm nhường cho bộ đội. Tấm lòng của mẹ không chỉ dành riêng cho máu mủ của mình mà đã mở rộng thành tình yêu bao la dành cho những người con của Tổ quốc, những người mà mẹ coi như khúc ruột của chính mình.
Ngày nay, nếu có dịp ghé thăm quần thể tượng đài lấy nguyên mẫu từ hình ảnh mẹ Thứ, chúng ta sẽ thấy dáng hình mẹ hòa quyện cùng đá núi. Khuôn mặt mẹ hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và khổ đau nhưng ánh mắt vẫn ngời lên sự bao dung, nhân hậu. Mẹ không còn là một cá nhân riêng lẻ mà đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi, thành mạch nước ngầm mát lành chảy trong lòng đất mẹ, nuôi dưỡng tâm hồn của biết bao thế hệ người con Đà Nẵng và Quảng Nam hôm nay.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã hoàn thành sứ mệnh cao cả của một người phụ nữ, một người mẹ và một người chiến sĩ thầm lặng. Dù thời gian có làm phai mờ nhiều dấu tích chiến tranh, nhưng câu chuyện về người mẹ bên dòng sông Thu Bồn sẽ mãi mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước của mỗi chúng ta. Đứng trước anh linh của mẹ, mỗi người con đất Quảng nói riêng và người dân Việt Nam nói chung đều cảm thấy tự hào, để từ đó sống trách nhiệm hơn, xứng đáng hơn với sự hy sinh vĩ đại mà mẹ đã gánh vác suốt một thế kỷ qua.



