Nguyễn Thị Thứ - Bà mẹ Việt Nam Anh hùng
Mẹ Việt Nam anh hùng - Nguyễn Thị Thứ Ở xã Điện Thắng, tỉnh Quảng Nam, có một người mẹ mà nhắc đến, ai cũng lặng đi vài giây. Đó là Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã chín lần tiễn con ra trận và chín lần nhận về mất mát.
Mẹ Việt Nam anh hùng - Nguyễn Thị Thứ
Ở xã Điện Thắng, tỉnh Quảng Nam, có một người mẹ mà nhắc đến, ai cũng lặng đi vài giây. Đó là Nguyễn Thị Thứ – người mẹ đã chín lần tiễn con ra trận và chín lần nhận về mất mát.
Sinh ra trong một thời đất nước còn chìm trong khói lửa, cuộc đời mẹ Thứ gắn liền với chiến tranh. Mẹ có mười hai người con, cùng chồng và cháu ngoại. Khi Tổ quốc cần, những người đàn ông trong gia đình lần lượt khoác ba lô ra đi. Ngày tiễn con, mẹ không giữ lại. Mẹ hiểu hơn ai hết rằng nếu ai cũng chỉ nghĩ cho gia đình mình, thì đất nước sẽ không có ngày bình yên. Những năm tháng ấy, căn nhà nhỏ của mẹ lúc nào cũng chênh vênh giữa hy vọng và lo âu. Tin chiến thắng xen lẫn tin hy sinh. Rồi từng tờ giấy báo tử được gửi về. Người làng kể rằng mẹ ít khi khóc trước mặt người khác. Mẹ lặng lẽ chịu đựng nỗi đau, tiếp tục làm lụng, tiếp tục sống. Không phải vì mẹ không đau, mà vì mẹ không cho phép mình gục ngã. Chồng mẹ hy sinh. Chín người con trai hy sinh. Một cháu ngoại cũng không trở về. Những con số ấy nếu chỉ đọc qua có thể khiến người ta choáng váng, nhưng với mẹ Thứ, đó không phải là con số. Đó là máu thịt.
Sau chiến tranh, khi đất nước thống nhất, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhưng với mẹ, điều quan trọng nhất không phải là danh hiệu. Điều mẹ mong mỏi chỉ là hòa bình, là nhìn thấy trẻ con được đến trường, thấy ruộng đồng không còn tiếng bom. Mẹ Thứ sống đến năm 2010, tròn 106 tuổi. Người ta xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam lấy hình mẫu từ mẹ – như một cách để khắc ghi sự hy sinh lớn lao ấy. Nhưng có lẽ, tượng đài lớn nhất vẫn nằm trong lòng mỗi người dân Việt Nam.
Câu chuyện của mẹ Thứ không chỉ là câu chuyện của một gia đình. Đó là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ đã sống trong “thời hoa lửa” – nơi tình yêu nước lớn hơn nỗi sợ, nơi những người mẹ âm thầm trở thành điểm tựa tinh thần cho cả dân tộc.
Giữa cuộc sống hiện đại hôm nay, khi chiến tranh chỉ còn trong trang sách, câu chuyện về mẹ nhắc thế hệ trẻ rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng những hy sinh thầm lặng, bằng nước mắt và cả những cuộc chia ly không ngày gặp lại.
Và vì thế, mỗi khi nhắc đến mẹ Thứ, người ta không chỉ nhắc đến mất mát, mà còn nhắc đến một biểu tượng của lòng yêu nước – bền bỉ, lặng lẽ nhưng vĩ đại.



