Bài viết

Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ có nhiều con hy sinh nhất Tổ quốc

Hải Phòng22/01/2026Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng. (Đoàn thanh niên Phường Trần Liễu, Thành Phố Hải Phòng.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Thứ – Người mẹ có nhiều con hy sinh nhất Tổ quốc

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, quê tại thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – mảnh đất miền Trung nắng gió, nơi chiến tranh đã đi qua như những vết cày sâu hằn lên số phận con người. Cuộc đời mẹ, nếu nhìn bằng con số, là một chuỗi mất mát khiến bất kỳ ai cũng lặng đi: 9 người con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại lần lượt ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ. Nhưng nếu nhìn bằng trái tim, cuộc đời mẹ là một bản trường ca lặng lẽ, nơi đức hy sinh của người mẹ Việt Nam đạt đến tận cùng cao cả.

1. Người phụ nữ của làng quê yên bình

Thuở còn con gái, mẹ Thứ cũng như bao người phụ nữ làng quê khác: chân lấm bùn non, tay quen với nương rẫy, bếp lửa, tiếng ru con bên võng tre. Mẹ lấy chồng, sinh con, dựng nên một mái nhà nghèo nhưng ấm áp. Cuộc sống của mẹ từng gói gọn trong những điều rất đỗi bình thường: mùa lúa trổ bông, tiếng trẻ con gọi mẹ, bữa cơm đạm bạc chan đầy tình thương.

Nhưng chiến tranh đến. Nó không gõ cửa xin phép. Nó xé toạc sự yên bình của làng quê Quảng Nam, biến mỗi mái nhà thành tiền tuyến, mỗi người mẹ thành người lính không súng.

2. Những lần tiễn con đi không hẹn ngày về

Người con trai đầu tiên của mẹ Thứ lên đường khi còn rất trẻ. Mẹ tiễn con bằng nắm cơm nắm vội, dặn dò ngắn gọn:
“Đi nghe con, lo cho nước, cho dân, đừng lo cho mẹ.”

Rồi người con thứ hai. Thứ ba. Thứ tư…
Mỗi lần tiễn con là một lần mẹ tự tay cất giấu nỗi đau vào sâu trong lồng ngực. Mẹ không khóc trước mặt con. Mẹ hiểu, nước mắt của mẹ có thể làm chùn bước chân người lính.

Tin báo tử đến lần đầu, mẹ lặng đi. Lần thứ hai, mẹ ngồi rất lâu trước hiên nhà. Lần thứ ba, mẹ bắt đầu quen với chiếc khăn tang. Và rồi, những lần sau nữa… chiếc khăn trắng không kịp tháo ra thì đã phải thay chiếc mới.

Có người hỏi mẹ:
“Sao mẹ không giữ lại một đứa?”
Mẹ trả lời rất khẽ, mà như khắc vào đất:
“Nước còn, con còn. Nước mất, giữ con cũng chẳng còn gì.”

3. Khi mái nhà nhỏ trở thành pháo đài cách mạng

Không chỉ sinh ra những người con anh dũng, chính bản thân mẹ Thứ cũng là một người chiến sĩ. Mái nhà tranh của mẹ là nơi nuôi giấu cán bộ, che chở bộ đội, là điểm tựa cho cách mạng giữa vòng vây bom đạn. Mẹ gánh gạo, nấu cơm, đưa thư, canh gác… trong lặng lẽ.

Có những đêm bom rơi dày đặc, mẹ ôm cháu vào lòng, miệng thì thầm như ru, như cầu nguyện. Có những ngày địch càn quét, mẹ bình thản đối diện, giấu tất cả nỗi sợ sau dáng người gầy gò.

Mẹ hiểu rõ: nếu mẹ gục xuống, những người con đang chiến đấu ngoài kia sẽ không còn chỗ dựa tinh thần.

4. Nỗi đau chồng chất nhưng lòng mẹ không gục ngã

Chín người con. Một con rể. Hai đứa cháu.
Mỗi cái tên là một vết cắt sâu vào trái tim người mẹ.

Có những buổi chiều, mẹ ngồi trước hiên nhà, nhìn con đường làng hun hút. Gió thổi qua hàng tre, tiếng lá xào xạc như tiếng chân người trở về. Nhưng rồi… chỉ có bóng mẹ đổ dài trên nền đất cũ.

Mẹ không oán thán. Không than trời. Mẹ nói:
“Con tôi chết cho đất nước, tôi không thể buồn ích kỷ.”

Sự kiên cường ấy không phải vì mẹ không đau, mà vì tình yêu Tổ quốc trong mẹ lớn hơn nỗi đau của riêng mình.

5. Khi Tổ quốc gọi tên Mẹ

Năm tháng qua đi, đất nước hòa bình. Những người con của mẹ nằm lại khắp các chiến trường, tên tuổi hòa vào non sông. Mẹ Thứ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng – danh hiệu cao quý dành cho những người mẹ đã hiến dâng những gì thiêng liêng nhất cho Tổ quốc.

Nhưng với mẹ, phần thưởng lớn nhất không phải huân chương, mà là đất nước không còn chiến tranh. Mẹ sống đến hơn trăm tuổi, mang trên mình ký ức của cả một thế kỷ đau thương mà anh dũng.

Hình ảnh mẹ trở thành biểu tượng bất tử. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng sừng sững giữa đất trời Quảng Nam, lấy nguyên mẫu từ mẹ Thứ – như lời nhắc nhở muôn đời về cái giá của hòa bình.

6. Bài học gửi lại cho thế hệ thanh niên Việt Nam hôm nay

Cuộc đời Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một câu chuyện để kể, mà là một lời nhắn gửi sâu sắc:

  • Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu xương và nước mắt.

  • Tuổi trẻ không được phép sống thờ ơ, vô trách nhiệm.

  • Yêu nước không chỉ là ra chiến trường, mà là sống tử tế, cống hiến, dám chịu trách nhiệm với cộng đồng và Tổ quốc.

  • Thế hệ thanh niên hôm nay có thể không phải cầm súng, nhưng phải biết cầm chắc lý tưởng sống, biết trân trọng quá khứ, sống xứng đáng với những người mẹ đã gửi cả cuộc đời mình cho non sông.

    Nếu một người mẹ có thể hy sinh tất cả vì Tổ quốc,
    thì không có lý do gì để một người trẻ sống hoài, sống phí.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn