Mẹ Việt Nam Anh hùng

NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA NON SÔNG

Đà Nẵng18/08/2026Nguyễn Thị Thuỳ Trang (D’Ran)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ GIỮ LỬA NON SÔNG

Có một ngọn đèn dầu từng cháy suốt bao năm trong một căn nhà nhỏ ở vùng quê Quảng Nam. Đêm nào cũng vậy, khi gió lùa qua vách lá, ngọn đèn vẫn được thắp lên như một lời nhắn gửi rằng: biết đâu ngày mai, những người con sẽ trở về.

Nhưng rồi năm tháng trôi qua, ngọn đèn ấy không còn chờ đợi bước chân của riêng một người con, mà trở thành ngọn lửa của niềm tin, của lòng yêu nước và của sự hy sinh lặng thầm.

Người giữ ngọn lửa ấy là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ bình dị đã tiễn từng người con lên đường cứu nước, để rồi gửi lại cho Tổ quốc những điều quý giá nhất của cuộc đời mình.

Giữa vùng quê Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, Mẹ không phải là vị tướng cầm quân ngoài mặt trận. Mẹ cũng không cầm súng chiến đấu. Công việc mỗi ngày của mẹ chỉ là chăm ruộng, nuôi con và vá từng chiếc áo đã sờn vai. Nhưng chính trong căn nhà nhỏ ấy, mẹ đã nuôi dưỡng những người con mang trong tim tình yêu Tổ quốc.

Ngày người con trai đầu tiên khoác ba lô lên đường, mẹ đứng trước hiên nhà lặng lẽ dặn:

“Con đi vì nước, mẹ ở nhà đợi con về.”

Rồi người con thứ hai lên đường.

Người con thứ ba.

Cứ thế, từng bước chân rời khỏi mái nhà tranh, mang theo lời hứa ngày chiến thắng sẽ trở về...

Thế nhưng chiến tranh quá khốc liệt.

Tin báo tử lần lượt được gửi về.

Một người.

Rồi hai người.

Rồi ba người...

Mỗi lần nhận giấy báo tử, mẹ lặng người trong giây lát. Đôi mắt đỏ hoe, nhưng bàn tay vẫn gấp lá thư cẩn thận, đặt lên bàn thờ và thắp một nén hương.

Có người hỏi mẹ:

“Mẹ đau lắm phải không?”

Mẹ chỉ khẽ đáp:

“Đau chứ. Làm mẹ, ai chẳng đau khi mất con. Nhưng nếu các con mình ngã xuống để đất nước được bình yên, mẹ phải mạnh mẽ thay phần các con.”

Rồi những người con còn lại vẫn tiếp tục ra trận.

Đến cuối cuộc kháng chiến, chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi nằm lại trên khắp các chiến trường.

Mái tóc mẹ bạc đi theo từng mùa mưa nắng.

Đôi bàn tay mẹ vẫn cặm cụi vun gốc cau, tưới luống rau như thể các con sắp trở về.

Điều khiến mọi người xúc động nhất không chỉ là những mất mát quá lớn lao, mà còn là tình yêu thương của mẹ dành cho cả làng xóm. Mẹ thường nhắc những đứa trẻ trong làng:

“Các con phải học cho giỏi, phải sống cho tử tế để xứng đáng với những người đã hy sinh.”

Năm tháng qua đi.

Đất nước hòa bình.

Người mẹ năm xưa được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Hình ảnh của mẹ sau này còn được chọn làm nguyên mẫu để xây dựng Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng – một trong những tượng đài lớn nhất Việt Nam, như vòng tay ôm trọn những người con của đất nước.

Hôm nay, khi tiếng ve lại vang lên trên sân trường, chúng ta không còn nghe tiếng bom rơi.

Nhưng ngọn lửa mà mẹ Nguyễn Thị Thứ gìn giữ vẫn còn cháy mãi.

Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước.

Là sự hy sinh thầm lặng.

Là tình mẹ bao la, sẵn sàng đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên nỗi đau của riêng mình.

Mỗi mùa phượng nở, chúng ta lại nhớ rằng có những người mẹ đã dành cả cuộc đời để giữ cho đất nước có một mùa hè bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn