NGUYỄN THỊ THỨ - NGƯỜI MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG - THCSkC
Em xin chào tất cả mọi người , chào các bạn , các thầy cô , các bậc phụ huynh hay tất cả những người đang theo dõi cũng như đọc bài viết này của em. Hôm nay , khi tham gia chương trình “ Câu chuyện thời hoa lửa ” do Đề án Đoàn cùng TNCS Hồ Chí Minh cũng như của Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Hưng Yên đề ra ,em lại càng thêm biết ơn vì dân tộc , càng thêm lòng nồng nàn yêu nước cũng như tinh thần , ý chí bất khuất của nhân dân ta.
Trong kho tàng những câu chuyện thời hoa lửa của dân tộc, có biết bao con người đã bước qua chiến tranh với trái tim rực cháy như ngọn đuốc. Nhưng giữa họ, vẫn có những con người lặng lẽ như ngọn nến, tỏa sáng không phải bằng chiến công mà bằng sự hy sinh âm thầm đến tận cùng. Người mẹ Nguyễn Thị Thứ – Mẹ Việt Nam anh hùng – chính là một trong những ánh sáng kỳ diệu như thế. Cuộc đời mẹ không ồn ào, không hào quang, nhưng lại bao trùm một vẻ đẹp lớn lao, bền bỉ, khiến ai nghe đến cũng vừa đau thắt trái tim vừa lặng người kính phục.
Mẹ Thứ sinh ra ở vùng đất Quảng Nam nắng gió, nơi cát trắng dài như dải khăn tang của những bà mẹ tiễn chồng con ra trận. Từ tuổi trẻ, mẹ đã hiểu đất nước mình không bao giờ yên bình lâu; cái giá của tự do luôn được trả bằng xương máu. Vì thế, khi Tổ quốc cần, mẹ không giữ riêng cho mình bất kỳ người con nào. Lần lượt mười hai người thân yêu nhất của mẹ – gồm chín người con trai, một con rể, hai cháu ngoại – bước vào cuộc chiến với niềm tin giản dị: “Ra đi là để quê hương hết khói lửa, để mẹ bớt nhọc nhằn.”
Ngày đưa người con trai đầu tiên lên đường, mẹ vẫn bình tĩnh đến lạ. Mẹ không òa khóc, không níu giữ, chỉ nhẹ nhàng đặt vào tay con gói cơm nắm và dặn:
“Con đi cho trọn phận làm người. Sống mẹ mừng, chết mẹ thương, con cứ vững lòng.”
Câu nói tưởng như đơn sơ nhưng lại chất chứa biết bao sức mạnh, như trao cho con cả một niềm tin son sắt vào Tổ quốc.
Chiến tranh khốc liệt cuốn phăng tuổi trẻ của những người con trai mẹ. Tờ giấy báo tử thứ nhất gửi đến, mẹ lặng đi. Tờ thứ hai, mẹ run run thắp nén nhang mà nước mắt chảy ngược vào trong. Rồi tờ thứ ba, thứ tư… đến khi nỗi đau dồn dập tưởng chừng như có thể quật ngã cả một đời người. Nhưng mẹ vẫn đứng, dáng hình nhỏ mà ý chí lớn. Không có tiếng kêu than, không một lời trách trời trách đất, chỉ có ánh mắt đỏ hoe nhìn về phía chiến trường, như muốn gửi theo đó những lời dặn dò cuối cùng của tình mẫu tử.
Mười hai lần nhận tin mất người thân là mười hai lần tim mẹ rách từng mảng. Nhưng kỳ lạ thay, trong nỗi đau, mẹ lại càng kiên định hơn. Người ta kể rằng đêm nào mẹ cũng ngồi bên bàn thờ con, ánh đèn dầu leo lét chiếu lên khuôn mặt già nua đã hằn sâu nỗi nhớ. Mẹ nhẹ nhàng khấn:
“Các con yên nghỉ. Đất nước còn cần mẹ đứng vững.”
Câu khấn ấy chứa đựng một bản lĩnh quá lớn, một tấm lòng quá sâu, mà không phải ai cũng đủ sức gánh.
Ngày hòa bình trở về với quê hương, mái tóc mẹ đã bạc trắng hơn bất kỳ người mẹ nào. Mẹ bước ra sân, ngước nhìn bầu trời trong xanh rồi mỉm cười thật khẽ. Niềm vui hòa bình xen lẫn nỗi nhớ vô bờ. Hôm ấy, nhà nước phong tặng mẹ danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng, người ta hỏi mẹ có vui không. Mẹ chỉ đáp:
“Tôi chỉ là mẹ. Anh hùng là mấy đứa nằm lại.”
Lời mẹ khiến ai nghe cũng nghẹn lại. Bởi trí tuệ, tấm lòng và đức hy sinh của mẹ lớn đến mức không thể đo bằng bất cứ danh hiệu nào.
Mẹ Thứ sống đến 106 tuổi, cả cuộc đời không có ngày nào là không mang trong lòng nỗi đau của đất nước và của người mẹ mất con. Nhưng chính nỗi đau ấy lại làm mẹ trở thành biểu tượng bất tử. Mẹ không cầm súng ra chiến trường, nhưng mẹ đã cống hiến cho Tổ quốc những điều thiêng liêng nhất – những đứa con của mình, những mầm sống mà mẹ đã nuôi dưỡng bằng cả trái tim.
Trên con đường đất nước đi qua, hình ảnh mẹ Thứ như đóa sen mọc lên từ bùn lầy chiến tranh: nén đau thương, vươn lên bằng sự bình thản và niềm tin bất diệt. Cuộc đời mẹ là bản trường ca của lòng yêu nước, của sức mạnh thầm lặng mà vĩ đại, của tình mẫu tử hòa quyện với tình non nước.
Ngày hôm nay, khi bước đi trên những con đường rợp bóng hòa bình, chúng ta mới hiểu hết giá trị của sự hy sinh mà mẹ Thứ đã gửi vào lòng đất. Máu thịt của mười hai người thân yêu, nước mắt của một đời người mẹ, tất cả đã hòa vào từng tấc đất quê hương để tạo nên màu xanh yên bình của hiện tại. Mỗi buổi sáng thức dậy, nhìn bầu trời thanh thản không tiếng bom rơi, ta như nghe thấy lời nhắn gửi của mẹ: “Hãy sống sao cho xứng với những người đã nằm xuống.” Chính lời nhắn ấy khiến mỗi chúng ta biết cúi đầu trước quá khứ, nhưng cũng biết ngẩng cao đầu để đi tiếp, đi một cách tử tế, trọn vẹn và biết ơn.
Và rồi, khi trang sử chiến tranh đã khép lại, tên mẹ Nguyễn Thị Thứ vẫn gấp lại góc trang bằng một nếp gấp đặc biệt: nếp gấp của nỗi đau và sự vĩ đại. Cuộc đời mẹ là ngọn lửa không tắt, cháy âm ỉ trong ký ức dân tộc, soi sáng cho những bước chân trẻ hôm nay hiểu rằng tự do không bao giờ là món quà có sẵn, mà là cái giá được trả bằng máu, nước mắt và cả trái tim người mẹ. Để rồi, giữa thời bình, mỗi chúng ta đều có thể tự nói với lòng mình: “Chúng con may mắn được sống trong hòa bình, vì đã có những người như mẹ dám chấp nhận mọi mất mát để giữ lấy đất nước này.”
Chính vì vậy, mẹ Thứ không chỉ là một người mẹ, mà là biểu tượng của cả một thời hoa lửa – một thời mà tình yêu con được nâng lên thành tình yêu nước, và nỗi đau riêng được hóa thành sức mạnh của cả dân tộc.



