Người có công giúp đỡ cách mạng

Nguyễn Thị Tiến

Ở ấp Mái Dầm, xã Phú Thành, mỗi khi nắng tháng ba trải dài trên những thửa ruộng, hoa lửa lại nở ven bờ kênh. Những chùm hoa đỏ rực, nhỏ bé mà bền bỉ, như những đốm lửa thắp lên giữa miền quê yên ả. Người ta thường nói, hoa lửa là loài hoa của ký ức – càng nắng gắt càng cháy sáng. Năm 1968, giữa lúc chiến tranh còn khốc liệt, cô gái trẻ Nguyễn Thị Tiến tham gia công tác giao liên. Khi ấy, cô mới mười sáu tuổi. Dáng người nhỏ nhắn, bước chân nhanh nhẹn, cô lặng lẽ đi qua những con đường làng, man

Vĩnh Long06/03/2026Nhóm Hòa Bình (Xã Đoàn Hòa Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở ấp Mái Dầm, xã Phú Thành, mỗi khi nắng tháng ba trải dài trên những thửa ruộng, hoa lửa lại nở ven bờ kênh. Những chùm hoa đỏ rực, nhỏ bé mà bền bỉ, như những đốm lửa thắp lên giữa miền quê yên ả. Người ta thường nói, hoa lửa là loài hoa của ký ức – càng nắng gắt càng cháy sáng.

Năm 1968, giữa lúc chiến tranh còn khốc liệt, cô gái trẻ Nguyễn Thị Tiến tham gia công tác giao liên. Khi ấy, cô mới mười sáu tuổi. Dáng người nhỏ nhắn, bước chân nhanh nhẹn, cô lặng lẽ đi qua những con đường làng, mang theo thư từ, tài liệu, nối liền những mạch sống của phong trào cách mạng.

Những chuyến đi không hề bình yên. Mỗi lần vượt qua trạm gác, mỗi lần nghe tiếng động lạ trong đêm, tim cô lại đập mạnh. Nhưng trong lòng cô luôn có một ngọn lửa – ngọn lửa của niềm tin. Cô thường nhớ đến những khóm hoa lửa ven đường quê, sắc đỏ như tiếp thêm sức mạnh để bước tiếp.

Đầu năm 1969, cô bị bắt và giam giữ nơi khám lớn Vĩnh Long. Những tháng ngày trong tù là thử thách lớn đối với một cô gái trẻ. Nhưng giữa bốn bức tường lạnh lẽo, cô vẫn không để ngọn lửa trong tim mình tắt đi. Cô tin rằng, cũng như hoa lửa sau mùa mưa vẫn nở đỏ, con người có thể vượt qua đau thương để chờ ngày tự do.

Tháng ba năm 1970, cô được trả tự do. Trở về quê nhà, cô lại đi trên con đường xưa. Hoa lửa vẫn cháy rực bên bờ kênh. Cô đứng lặng nhìn sắc đỏ ấy, lòng dâng lên niềm xúc động. Bao nhiêu gian khó đã qua, nhưng niềm tin vẫn còn nguyên vẹn.

Những năm sau hòa bình, cô sống giản dị giữa xóm làng. Không kể nhiều về quá khứ, cô chỉ âm thầm làm việc, chăm lo gia đình và góp sức cho cộng đồng. Trước sân nhà, cô trồng một bụi hoa lửa. Mỗi mùa hoa nở, cô nhắc con cháu:

“Phải giữ trong lòng một ngọn lửa. Lửa của lòng dũng cảm và của tình yêu quê hương.”

Giờ đây, hoa lửa vẫn nở mỗi năm ở Phú Thành. Màu đỏ ấy không chỉ là sắc hoa của đất trời, mà còn là màu của tuổi trẻ đã từng cháy hết mình vì lý tưởng.

Màu hoa lửa – nhỏ bé mà bền bỉ, như chính những con người đã âm thầm làm nên mùa xuân cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Thị Tiến | Câu chuyện thời hoa lửa