NGUYỄN THỊ TIẾP
Lật mở ký ức của bà Nguyễn Thị Tiếp, người ta bàng hoàng nhận ra lịch sử nước nhà được giữ gìn bằng cả thanh xuân của những người con gái tuổi đôi mươi. Năm 15 tuổi – cái tuổi trăng tròn được bảo bọc trong vòng tay mẹ, cô thiếu nữ Nguyễn Thị Tiếp đã dũng cảm viết đơn tình nguyện nhập ngũ bằng máu, dấn thân vào đơn vị pháo 5-17 ly giữa chiến trường miền Tây Quảng Bình khốc liệt.
Giữa cái nắng cháy da và những cơn mưa bom xé rách đại ngàn, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc. Ký ức đau đớn nhất ghi dấu vào ngày 1/6/1968, trong một trận oanh tạc dữ dội, bà bị thương nặng và phải chứng kiến người đồng đội thân thiết nhất ngã xuống ngay trước mắt mình. Khoảnh khắc bất lực nhìn máu của người bạn nhuộm đỏ đất mẹ đã trở thành vết sẹo vĩnh viễn trong tâm khảm người nữ chiến sĩ.
Bà vượt qua cái chết nhờ những bàn tay đồng đội dìu ra khỏi làn đạn, nhờ những ca phẫu thuật dã chiến không thuốc mê của các bác sĩ tuyến sau. Trở về đời thường với một phần thân thể gửi lại chiến trường, bà Tiếp vẫn vẹn nguyên nụ cười lạc quan, ngập tràn lòng biết ơn cuộc đời. Bà là hiện thân sinh động cho những câu thơ bất hủ của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm: “Họ đã sống và chết/ Giản dị và bình tâm/ Không ai nhớ mặt đặt tên/ Nhưng họ đã làm nên Đất Nước”.



