Nguyễn Thị Tiếp – Cô gái 15 tuổi bên khẩu pháo 5-17
Lịch sử, khi được kể lại bằng ký ức của một cựu chiến binh, hiện lên như một vết thương còn âm ỉ trong tâm hồn. Bà Nguyễn Thị Tiếp – người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng mang ý chí sắt đá – đã dũng cảm viết đơn tình nguyện nhập ngũ năm 15 tuổi, cái tuổi lẽ ra vẫn còn trong vòng tay cha mẹ.
Bà phục vụ trong đơn vị pháo 5-17 ly giữa chiến trường miền Tây Quảng Bình. Giữa cái nắng cháy da, mưa rừng xứ Quảng, tiếng máy bay gầm rú và đại bác giặc dội xuống không ngớt, lằn ranh sống chết mong manh như sợi tóc. Ấy thế mà những người chiến sĩ ấy nào có từ bỏ. Ngày 1/6/1968, bà bị thương nặng, cũng là ngày bà mất đi một người bạn – người bà yêu thương nhất. Khoảnh khắc cố gắng liều mình cứu lấy hy vọng sống cuối cùng của đồng đội nhưng bất lực đã trở thành vết sẹo lớn nhất trong lòng bà.
Sau trận chiến, bà trở về với một phần cơ thể không còn nguyên vẹn nhưng bà luôn nói về lòng biết ơn nhiều hơn nỗi đau. Giờ đây, tuổi đã cao, bà vẫn toát lên tinh thần lạc quan. Từ câu chuyện của bà, tôi nhận ra hòa bình hôm nay được đắp nên từ máu, nước mắt và cả cuộc đời của những con người bình thường mà phi thường. “Họ đã sống và chết / Giản dị và bình tâm / Không ai nhớ mặt đặt tên / Nhưng họ đã làm nên đất nước”. Chúng ta nhớ về chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để biết trân trọng và sống trách nhiệm hơn với hiện tạ



