Cựu Thanh niên xung phong

Nguyễn Thị Toan

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA (Lời kể của bà Nguyễn Thị Toan – Cựu Thanh niên xung phong, sinh năm 1958, quê Hưng Yên, tham gia phục vụ tại chiến trường biên giới phía Bắc năm 1978, hiện sinh sống tại Sơn La)

26/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi sinh ra ở Hưng Yên, lớn lên khi đất nước vừa trải qua chiến tranh. Tưởng rằng hòa bình đã trọn vẹn, nhưng rồi tình hình biên giới phía Bắc căng thẳng, và năm 1978, tôi tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong lên tuyến đầu phục vụ chiến đấu.

Khi đó, tôi còn rất trẻ, chỉ nghĩ đơn giản: Tổ quốc cần thì mình đi. Gia đình lo lắm, nhưng vẫn động viên tôi lên đường.

Chúng tôi được phân công làm nhiệm vụ trên các tuyến đường phục vụ chiến trường trong bối cảnh cuộc Chiến tranh biên giới Việt Nam – Trung Quốc đang diễn ra căng thẳng. Công việc của TNXP lúc ấy vẫn như thời chiến trước: mở đường, vận chuyển hàng hóa, tải thương, đảm bảo giao thông cho bộ đội.

Những ngày ở tuyến biên giới, gian khổ không kém gì thời chiến chống Mỹ. Trời rét cắt da, địa hình hiểm trở, lại luôn phải đối mặt với nguy hiểm. Có những đêm, chúng tôi làm việc trong bóng tối, chỉ dám thắp đèn rất nhỏ để tránh bị phát hiện.

Tôi nhớ nhất là những lần theo đoàn vận chuyển. Đường núi gập ghềnh, trơn trượt, nhiều đoạn phải đi bộ hàng chục cây số. Mỗi người gùi hàng trên lưng, có khi là lương thực, có khi là thuốc men. Mệt nhưng không ai kêu ca.

Có lần, chúng tôi đang làm đường thì nghe tin phía trước có giao tranh. Ai cũng lo, nhưng không ai bỏ vị trí. Chúng tôi hiểu rằng, nếu mình dừng lại thì tuyến sau sẽ bị ảnh hưởng, bộ đội phía trước sẽ gặp khó khăn.

Những lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, chúng tôi quây quần bên nhau, chia nhau từng miếng lương khô, kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Chính tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả.

Sau những năm tháng ấy, tôi trở về và sau này gắn bó với mảnh đất Sơn La. Nơi đây trở thành quê hương thứ hai của tôi.

Giờ đây, khi đã lớn tuổi, mỗi khi nhắc lại thời ‘hoa lửa’, tôi vẫn không quên được những ngày tháng gian khổ mà đầy ý nghĩa ấy. Tôi tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé cho đất nước.

Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng, hòa bình không phải tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng biết bao công sức, mồ hôi và cả máu của những người đi trước. Phải biết trân trọng, giữ gìn và sống xứng đáng…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn