Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nguyễn Thị Tuyết: "Nữ Biệt Động" Giữa Lòng Đô Thị

Có một lần, chị giấu thuốc nổ và lựu đạn dưới đáy giỏ, bên trên phủ đầy bánh tráng và trái cây chín mọng. Tại trạm gác cửa ngõ thị xã, một tên lính hung hãn chặn chị lại, hất hàm hỏi: "Trong giỏ có gì?". Không một chút biến sắc, chị Bảy Tuyết nở nụ cười tươi tắn, chủ động bốc mấy chiếc bánh tráng đưa cho hắn: "Quà quê lên thăm nhà đó mấy anh, mời các anh dùng thử". Sự tự nhiên, khéo léo và gương mặt hiền hậu của chị đã làm tan chảy sự nghi ngờ của tên lính. Hắn tặc lưỡi cho qua mà không biết rằn

Tây Ninh19/04/2026Nguyễn Văn Giàu (TRƯỜNG THCS THẠNH HIỆP)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Tuyết: "Nữ Biệt Động" Giữa Lòng Đô Thị

1. Nụ cười "hóa phép" giỏ vũ khí

Nguyễn Thị Tuyết sinh năm 1947 trên mảnh đất Châu Thành. Trở thành chiến sĩ biệt động khi tuổi đời còn rất trẻ, chị mang trong mình sự nhạy bén và mưu trí bẩm sinh. Nhiệm vụ của chị là vận chuyển "hàng đặc biệt" — thuốc nổ và truyền đơn — từ căn cứ vào nội đô để chuẩn bị cho những đòn đánh hiểm hóc.

Có một lần, chị giấu thuốc nổ và lựu đạn dưới đáy giỏ, bên trên phủ đầy bánh tráng và trái cây chín mọng. Tại trạm gác cửa ngõ thị xã, một tên lính hung hãn chặn chị lại, hất hàm hỏi: "Trong giỏ có gì?". Không một chút biến sắc, chị Bảy Tuyết nở nụ cười tươi tắn, chủ động bốc mấy chiếc bánh tráng đưa cho hắn: "Quà quê lên thăm nhà đó mấy anh, mời các anh dùng thử". Sự tự nhiên, khéo léo và gương mặt hiền hậu của chị đã làm tan chảy sự nghi ngờ của tên lính. Hắn tặc lưỡi cho qua mà không biết rằng mình vừa để một "cơn bão" đi ngang qua mặt.

2. Trận đánh "Sấm sét" nội đô

Chiến công lừng lẫy nhất của chị Bảy Tuyết là trận tấn công vào khu cư xá sĩ quan Mỹ ngay giữa lòng thị xã Tây Ninh. Đây là nơi được canh phòng cẩn mật bậc nhất với nhiều lớp hàng rào và lính gác 24/24.

Trong vai một người phục vụ, chị đã bí mật thâm nhập, nghiên cứu từng ngóc ngách, giờ thay ca và thói quen sinh hoạt của đối phương. Đúng giờ G, khi cả thành phố còn đang chìm trong giấc ngủ, chị cùng tổ biệt động đã thực hiện một cú đột kích thần tốc. Chị trực tiếp đặt khối thuốc nổ vào vị trí hiểm yếu nhất. Một tiếng nổ rung chuyển cả khu phố vang lên, khói lửa ngùn ngụt bốc cao, thiêu rụi sào huyệt của quân thù. Khi địch còn đang hoảng loạn nổ súng vào khoảng không, chị đã nhanh chóng rút lui, biến mất vào những con hẻm nhỏ như một làn sương.

3. Khí tiết "Lá chắn thép"

Trong một chuyến công tác vào năm 1972, do có kẻ phản bội, chị Bảy Tuyết rơi vào tay giặc. Biết chị là "đầu tàu" của biệt động nội đô, chúng dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất, từ dụ dỗ bằng tiền bạc, nhung lụa đến những cực hình tra điện dã man.

Trước họng súng và sự tàn bạo của kẻ thù, chị Bảy Tuyết vẫn giữ vững khí tiết. Chị nhìn thẳng vào mặt quân thù và dõng dạc: "Tôi chỉ có một mạng sống, và tôi hiến dâng nó cho độc lập của Tổ quốc. Đừng mong tìm được gì từ tôi!". Chị biến nhà tù thành trường học cách mạng, biến những buổi thẩm vấn thành nơi luận tội quân xâm lược, khiến những tên cai ngục sừng sỏ nhất cũng phải cúi đầu nể phục trước ý chí của người con gái Đất Thánh.

4. Bất tử giữa lòng phố thị

Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, chị trở về với cuộc sống đời thường, giản dị và khiêm nhường như chính cái tên của mình. Năm 1978, chị vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Tuyết là minh chứng cho sức mạnh của lòng dân và sự mưu trí của người phụ nữ Việt Nam. Chị đã chứng minh rằng: Trận địa không chỉ có ở rừng sâu, mà nó nằm ngay trong lòng quân thù, nơi những người anh hùng thầm lặng như chị vẫn hằng ngày dùng sự bình dị để bảo vệ đại nghĩa.

Giữa thị xã Tây Ninh yên bình hôm nay, hình ảnh người nữ biệt động với giỏ bánh tráng năm nào vẫn mãi là một biểu tượng đẹp, nhắc nhớ về một thời hoa lửa oanh liệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn