NGUYỄN THỊ ÚT – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG
Người ta thường nghĩ chiến tranh chỉ có những người lính ngoài mặt trận.
Nhưng ở miền Nam những năm chiến tranh, có những người mẹ vừa nuôi con, vừa chiến đấu.
Nguyễn Thị Út, người thường được gọi thân mật là Út Tịch, là một trong những hình ảnh tiêu biểu ấy.
Chị sinh ra ở Trà Vinh trong một gia đình nghèo. Cuộc sống của người phụ nữ miền quê vốn đã nhiều nhọc nhằn, nhưng chiến tranh khiến những khó khăn ấy càng trở nên khắc nghiệt.
Út Tịch tham gia cách mạng từ khi còn trẻ.
Điều đặc biệt ở chị là hình ảnh một người phụ nữ vừa là mẹ, vừa là chiến sĩ.
Có những lúc chị phải gửi con cho người thân hoặc đồng đội chăm sóc để đi làm nhiệm vụ.
Rồi khi trở về, người mẹ ấy lại ôm con vào lòng.
Giữa hai nhiệm vụ tưởng như trái ngược – làm mẹ và chiến đấu – chị không chọn bỏ một bên.
Chị mang cả hai trách nhiệm trên vai.
Có lần, khi nói về quyết tâm chiến đấu, câu nói của Út Tịch được nhắc lại qua nhiều thế hệ:
“Còn cái lai quần cũng đánh!”
Đó không đơn thuần là một câu nói mạnh mẽ.
Đó là cách một người phụ nữ nông dân thể hiện ý chí không chịu khuất phục.
Chị chiến đấu không phải vì muốn trở thành anh hùng.
Chị chiến đấu vì muốn bảo vệ gia đình, quê hương và những đứa trẻ.
Câu chuyện về Út Tịch sau này trở thành nguồn cảm hứng cho tác phẩm “Người mẹ cầm súng”.
Nhưng phía sau hình tượng người nữ anh hùng là một người mẹ bằng xương bằng thịt.
Một người cũng biết nhớ con.
Biết lo sợ.
Biết đau.
Và cũng biết hy sinh.
Khi đọc lại câu chuyện ấy hôm nay, điều khiến người ta xúc động nhất có lẽ không phải hình ảnh một người phụ nữ cầm súng.
Mà là hình ảnh người mẹ đặt tình yêu dành cho con mình vào tình yêu rộng lớn hơn dành cho quê hương.
Chiến tranh đã lấy đi của chị nhiều thứ.
Nhưng không thể lấy đi sự mạnh mẽ của người mẹ.



