Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ ÚT (ÚT TỊCH) – BIỂU TƯỢNG VỀ SỰ KIÊN CƯỜNG, DŨNG CẢM CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM

Đắk Lắk17/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGUYỄN THỊ ÚT (ÚT TỊCH) – BIỂU TƯỢNG VỀ SỰ KIÊN CƯỜNG, DŨNG CẢM CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM

Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Út (1931-1968) quê quán ở Xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long). Chị sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cha mất sớm năm bà 13 tuổi, bà phải đi ở đợ, làm mướn cho địa chủ giàu có trong vùng. Dù còn nhỏ, bà đã nổi tiếng với tính cách thẳng thắn, gan góc, nhiều lần chống trả sự can thiệp và áp bức của chủ nhà. Đến năm 1945, được cán bộ cách mạng hỗ trợ thoát khỏi kiếp làm thuê, bà bắt đầu tham gia làm giao liên, trinh sát cho lực lượng Việt Minh tại địa phương.

Năm 1950, bà kết hôn với ông Lâm Văn Tịch (một chiến sĩ cách mạng người dân tộc Khmer). Từ đó, bà thường được gọi bằng cái tên ghép thân thương Út Tịch. Bà là nòng cốt của Đội du kích xã Tam Ngãi. Trực tiếp tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt nhiều lực lượng địch, thu giữ nhiều vũ khí, đồng thời giỏi công tác binh vận làm tan rã nhiều đồn bót địch. Bà nổi tiếng với câu nói "Còn cái lai quần cũng đánh", bà vừa làm mẹ vừa cầm súng đánh giặc. Ngay cả khi đang mang thai, bà vẫn hăng hái ra mặt trận. Vợ chồng bà có với nhau 9 người con. Quá trình nuôi con nhỏ giữa bom đạn chiến tranh gắn liền với những trận đánh vang dội của bà. Ngày 27/11/1968, bà anh dũng hy sinh tại Gò Quao (tỉnh Kiên Giang) trong một trận ném bom B-52 của không quân Mỹ, khi người con út của bà mới tròn 14 ngày tuổi.

Ngày 05/05/1965, bà được Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân và tặng thưởng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Ba. Cuộc đời bà được dựng thành truyện ngắn Người mẹ cầm súng (Nguyễn Thi) và phim điện ảnh Mẹ vắng nhà (đạo diễn Nguyễn Khánh Dư), trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ người Việt Nam./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn