NGUYỄN THỊ ÚT (ÚT TỊCH) – NGƯỜI MẸ CẦM SÚNG GIỮA THỜI CHIẾN
Nguyễn Thị Út, thường được gọi là Út Tịch, sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Bà sinh ra trong một gia đình nghèo và lớn lên trong những năm đất nước còn chiến tranh. Từ khi còn trẻ, bà đã tham gia hoạt động cách mạng và trở thành một nữ chiến sĩ tiêu biểu của vùng Nam Bộ. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, bà vừa tham gia chiến đấu, vừa chăm lo gia đình và nuôi các con. Hình ảnh của bà thể hiện rõ sự mạnh mẽ, kiên cường của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến. Út Tịch nổi tiếng với câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh”, thể hiện quyết tâm chiến đấu đến cùng dù trong hoàn cảnh khó khăn đến đâu. Cuộc đời bà sau này được nhà văn Nguyễn Thi xây dựng thành hình tượng người mẹ trong tác phẩm Người mẹ cầm súng. Qua tác phẩm, hình ảnh người phụ nữ Nam Bộ vừa làm mẹ, vừa cầm súng chiến đấu được khắc họa vô cùng chân thực và xúc động. Nguyễn Thị Út được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bà hy sinh năm 1968 khi mới 37 tuổi. Cuộc đời bà trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, sự kiên cường và tinh thần bất khuất của người phụ nữ Việt Nam.

Có những người phụ nữ trong chiến tranh khiến chúng ta nhớ đến không phải bởi họ có một cuộc đời dài, mà bởi những gì họ đã làm trong quãng đời ngắn ngủi ấy. Nguyễn Thị Út, hay còn được mọi người gọi bằng cái tên thân mật Út Tịch, là một người phụ nữ như vậy. Bà vừa là một người mẹ, vừa là một người chiến sĩ, vừa phải chăm lo cho gia đình nhưng cũng sẵn sàng đứng lên chiến đấu khi quê hương bị kẻ thù xâm lược. Câu chuyện về cuộc đời bà khiến em cảm nhận rõ hơn về sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh.
Nguyễn Thị Út sinh năm 1931 tại xã Tam Ngãi, huyện Cầu Kè, tỉnh Trà Vinh. Bà sinh ra trong một gia đình nghèo và tuổi thơ gắn với cuộc sống khó khăn của người dân Nam Bộ. Những năm tháng ấy, đất nước vẫn đang chìm trong chiến tranh, người dân phải chịu nhiều áp bức và mất mát. Chính hoàn cảnh đó đã khiến Nguyễn Thị Út sớm hiểu được nỗi khổ của quê hương và nhân dân. Khi còn trẻ, bà tham gia hoạt động cách mạng và dần trở thành một trong những nữ chiến sĩ tiêu biểu của vùng Nam Bộ.
Con đường cách mạng mà bà lựa chọn không hề dễ dàng. Bà không chỉ phải đối mặt với quân địch mà còn phải lo cho gia đình và những người con của mình. Trong chiến tranh, làm một người mẹ vốn đã khó, nhưng làm một người mẹ có con nhỏ trong khi bản thân phải tham gia chiến đấu lại càng khó khăn hơn. Thế nhưng Nguyễn Thị Út vẫn không lùi bước. Bà vừa chăm sóc con, vừa tham gia hoạt động cách mạng, vừa trực tiếp chiến đấu khi cần thiết. Chính hình ảnh ấy đã khiến bà trở thành biểu tượng đặc biệt của người phụ nữ Nam Bộ.
Điều khiến em nhớ nhất khi tìm hiểu về Nguyễn Thị Út là câu nói nổi tiếng: “Còn cái lai quần cũng đánh”. Một câu nói rất ngắn nhưng lại thể hiện một ý chí vô cùng mạnh mẽ. Nó cho thấy dù hoàn cảnh có khó khăn đến đâu, dù không còn đầy đủ vũ khí hay điều kiện chiến đấu, người phụ nữ ấy vẫn quyết tâm không chịu khuất phục. Với bà, chiến đấu không chỉ là nhiệm vụ của những người lính mà còn là trách nhiệm của mỗi người dân khi quê hương bị xâm phạm. Câu nói ấy sau này trở thành biểu tượng cho tinh thần kiên cường của phụ nữ miền Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Cuộc đời của Nguyễn Thị Út sau này được nhà văn Nguyễn Thi xây dựng thành hình tượng trong tác phẩm Người mẹ cầm súng. Qua tác phẩm, hình ảnh một người phụ nữ vừa làm mẹ, vừa chiến đấu được khắc họa rất chân thực. Bà không phải một người anh hùng xa lạ với cuộc sống đời thường. Bà cũng có tình cảm, có gia đình, có những đứa con cần được chăm sóc và có những nỗi lo của một người mẹ. Nhưng khi đất nước cần, bà sẵn sàng gác những mong muốn riêng sang một bên để tiếp tục con đường mình đã lựa chọn.
Em nghĩ điều khó nhất đối với một người mẹ trong chiến tranh không phải chỉ là cầm súng, mà còn là phải chấp nhận những nguy hiểm có thể xảy đến với mình và những người thân yêu. Nguyễn Thị Út hiểu rõ điều đó nhưng vẫn tiếp tục chiến đấu. Bà đã biến tình yêu dành cho gia đình và quê hương thành sức mạnh. Chính vì vậy, hình ảnh của bà không chỉ là hình ảnh một nữ chiến sĩ mà còn là hình ảnh của một người mẹ Việt Nam trong thời chiến.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Năm 1968, Nguyễn Thị Út hy sinh khi mới 37 tuổi. Tuổi đời ấy vẫn còn rất trẻ. Nếu không có chiến tranh, có lẽ bà vẫn còn rất nhiều năm tháng để sống bên gia đình, chăm sóc những người con và tận hưởng một cuộc sống bình dị. Nhưng chiến tranh đã lấy đi của bà tất cả những điều đó. Bà ra đi khi đất nước vẫn chưa hoàn toàn hòa bình, để lại phía sau những người thân và đồng đội.
Sau này, Nguyễn Thị Út được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của bà được nhắc đến qua nhiều thế hệ và câu chuyện về người mẹ cầm súng vẫn còn nguyên giá trị. Mỗi khi đọc về bà, em càng hiểu rằng trong chiến tranh, có rất nhiều người phụ nữ đã phải hy sinh những điều bình dị nhất của cuộc sống để bảo vệ quê hương.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, được ở bên gia đình và có thể tự do theo đuổi những ước mơ của mình. Những điều ấy đối với chúng ta có thể rất bình thường, nhưng với những người như Nguyễn Thị Út, đó từng là một tương lai mà bà không có cơ hội nhìn thấy. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay không cần phải cầm súng như bà, nhưng chúng ta có thể tiếp nối tinh thần ấy bằng việc học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm và biết trân trọng cuộc sống.
Nguyễn Thị Út đã ra đi khi tuổi đời còn trẻ, nhưng hình ảnh người mẹ cầm súng vẫn còn sống mãi. Bà đã chứng minh rằng phụ nữ không chỉ là những người đứng phía sau cuộc chiến mà họ cũng có thể trở thành những người trực tiếp góp phần làm nên lịch sử. Câu nói “Còn cái lai quần cũng đánh” không chỉ là lời nói của riêng Út Tịch, mà còn giống như tiếng nói của cả một thế hệ phụ nữ đã quyết tâm bảo vệ quê hương bằng tất cả những gì mình có.



