Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGUYỄN THỊ VIỆT HỒNG – TUỔI MƯỜI TÁM BẤT KHUẤT GIỮA LÒNG CẦN THƠ

Nguyễn Thị Việt Hồng, sinh năm 1951 tại xã Long Tri, huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ, là nữ chiến sĩ biệt động thành Cần Thơ. Mới 17 tuổi, chị rời ghế nhà trường, gia nhập lực lượng cách mạng và hoạt động bí mật giữa nội thành. Trong một nhiệm vụ đầu năm 1969, chị bị thương nặng và rơi vào tay đối phương nhưng kiên quyết không khai báo. Chị hy sinh ngày 17-3-1969, khi mới 18 tuổi. Ngày 10-2-1970, Nguyễn Thị Việt Hồng được truy tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Cần Thơ22/08/2026Xã Thạnh Mỹ Tây (Đoàn xã Thạnh Mỹ Tây)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Thị Việt Hồng sinh năm 1951 tại xã Long Tri, huyện Long Mỹ, tỉnh Cần Thơ. Tuổi thơ của chị đi qua trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, Việt Hồng sớm phải chịu một mất mát rất lớn khi cha bị Mỹ - ngụy giết hại. Hằng ngày chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá, nhân dân bị khủng bố, chị sớm hình thành quyết tâm tham gia cách mạng.

Năm 17 tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, Việt Hồng đưa ra một quyết định làm thay đổi cuộc đời mình.

Chị xin phép mẹ rời trường để đi tìm cách mạng.

Đối với một cô gái mới mười bảy tuổi, đó không phải là con đường dễ dàng. Nhưng khi được lực lượng cách mạng tiếp nhận, Việt Hồng rất vui mừng và tha thiết xin được trực tiếp gia nhập quân đội.

Năm 1968, chị trở thành chiến sĩ của lực lượng biệt động thành Cần Thơ.

Từ đây, chiến trường của cô gái trẻ không phải núi rừng hay những chiến hào ngoài mặt trận, mà là những con đường, khu phố và cơ quan nằm ngay giữa nội thành Cần Thơ – nơi hệ thống kiểm soát của đối phương được tổ chức nghiêm ngặt.

Hoạt động biệt động đòi hỏi người chiến sĩ phải có sự bình tĩnh đặc biệt. Chỉ một biểu hiện bất thường, một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến bị phát hiện và làm ảnh hưởng đến cả cơ sở cách mạng.

Trong môi trường ấy, Việt Hồng nhanh chóng thể hiện bản lĩnh của mình.

Chị học cách hoạt động bí mật, vượt qua các trạm kiểm soát và thực hiện những nhiệm vụ được giao giữa khu vực đối phương kiểm soát. Theo tư liệu, dù hoạt động trong điều kiện đầy hiểm nguy, Việt Hồng vẫn giữ tinh thần lạc quan, kiên cường và nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ.

Thử thách lớn nhất đến vào đầu năm 1969.

Để phối hợp với kế hoạch chiến đấu của mặt trận, Việt Hồng được giao một nhiệm vụ đặc biệt: đánh vào Ty Cảnh sát tại thành phố Cần Thơ.

Đây là một mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt. Muốn tiếp cận, người thực hiện phải vượt qua nhiều trạm kiểm soát mà không để lộ dấu hiệu khả nghi.

Việt Hồng nhận nhiệm vụ.

Sau quá trình chuẩn bị, chị tìm cách vượt qua các vị trí kiểm soát, tiếp cận khu vực đã được nghiên cứu và bí mật đặt mìn vào mục tiêu.

Mọi công đoạn tưởng như đã hoàn tất.

Việt Hồng rời khỏi khu vực an toàn và chờ đợi.

Nhưng quả mìn không nổ.

Tình thế lúc này trở nên đặc biệt nguy hiểm.

Nếu để nguyên quả mìn, đối phương có thể phát hiện. Từ vật liệu, vị trí đặt và những dấu vết còn lại, chúng có khả năng tăng cường truy tìm lực lượng hoạt động bí mật. Những cơ sở liên quan cũng có thể bị đe dọa.

Việt Hồng đứng trước một lựa chọn khó khăn.

Quay trở lại nơi vừa bí mật đột nhập đồng nghĩa với việc phải một lần nữa đi vào khu vực được canh phòng nghiêm ngặt, trong khi sau lần đầu, nguy cơ bị phát hiện càng cao.

Nhưng chị quyết định trở lại.

Mục tiêu của Việt Hồng là lấy quả mìn ra, mang về sửa chữa để chuẩn bị thực hiện lại nhiệm vụ, đồng thời tránh để lại dấu vết có thể ảnh hưởng đến kế hoạch.

Một lần nữa, cô gái trẻ tìm cách vượt qua sự kiểm soát và tiếp cận được vị trí đặt mìn.

Chị lấy được quả mìn.

Rồi bình tĩnh mang nó ra khỏi khu vực Ty Cảnh sát.

Nhưng khi Việt Hồng vừa đưa quả mìn đến một con phố gần đó, điều bất ngờ xảy ra.

Quả mìn phát nổ.

Sức nổ khiến chị bị thương rất nặng ở cả hai chân.

Người dân trong phố lập tức chạy đến, cố gắng dìu chị dậy. Nhưng lực lượng cảnh sát cũng nhanh chóng xuất hiện. Việt Hồng bị bắt khi đang mang thương tích nặng.

Từ thời điểm ấy, cô gái mười tám tuổi bước vào một cuộc thử thách khác – không còn là cuộc đấu trí để vượt qua những trạm kiểm soát, mà là thử thách về ý chí.

Đối phương tìm cách khai thác thông tin từ chị.

Theo tư liệu thành tích, mặc dù bị tra khảo và chịu đựng những cực hình nặng nề, Việt Hồng không khai báo.

Chị hiểu rằng phía sau mình không chỉ có đồng đội mà còn có những cơ sở bí mật, những người dân đang che chở cho lực lượng cách mạng và cả hệ thống hoạt động trong nội thành. Một lời khai có thể khiến nhiều người gặp nguy hiểm.

Vì thế, chị giữ im lặng.

Do thương tích nghiêm trọng, Việt Hồng được đưa vào bệnh viện điều trị. Đối phương tiếp tục tìm cách dụ dỗ, mua chuộc để lấy thông tin.

Nhưng chị vẫn không khuất phục.

Ngay trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, theo tư liệu, Việt Hồng vẫn giữ thái độ kiên định, tiếp tục lên án đối phương và bảo vệ những bí mật của tổ chức.

Ngày 17 tháng 3 năm 1969, Nguyễn Thị Việt Hồng hy sinh.

Chị mới 18 tuổi.

Cuộc đời của người nữ chiến sĩ biệt động rất ngắn. Từ ngày rời ghế nhà trường đi tìm cách mạng đến ngày hy sinh chỉ là một quãng thời gian không dài. Nhưng trong quãng đời ấy, Việt Hồng đã lựa chọn một con đường mà ở đó mỗi nhiệm vụ đều có thể phải trả giá bằng chính mạng sống.

Điều làm câu chuyện của chị trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở việc một cô gái tuổi mười tám dám bí mật đi vào một mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt.

Đó còn là việc, khi nhiệm vụ gặp sự cố, chị chấp nhận quay trở lại nơi nguy hiểm lần thứ hai để thu hồi quả mìn và bảo vệ bí mật của trận đánh.

Và khi bị thương, bị bắt, đứng trước những cuộc tra khảo, chị vẫn không để những bí mật ấy rơi vào tay đối phương.

Ngày 10 tháng 2 năm 1970, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng Nguyễn Thị Việt Hồng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Nguyễn Thị Việt Hồng ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu chuyện về chị còn lại như hình ảnh của một thế hệ thanh niên đã bước từ ghế nhà trường vào cuộc chiến đấu, mang theo lòng yêu quê hương và một ý chí kiên cường vượt xa tuổi đời.

Giữa lòng thành phố Cần Thơ năm ấy, cô gái mười tám tuổi đã lựa chọn bảo vệ đồng đội và bí mật của cách mạng cho đến phút cuối cùng.

Tuổi đời của Nguyễn Thị Việt Hồng dừng lại ở tuổi mười tám, nhưng lòng quả cảm và sự bất khuất của chị đã trở thành một phần ký ức của những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn