NGUYỄN THỊ XUÂN – CÔ GÁI MANG NỖI NHỚ QUÊ NHÀ
Nguyễn Thị Xuân là một trong mười nữ thanh niên xung phong hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc. Những tư liệu còn lưu lại cho thấy chị là một cô gái giàu tình cảm với gia đình và quê hương.
Trong câu chuyện về Nguyễn Thị Xuân, bên cạnh nhiệm vụ của một nữ thanh niên xung phong còn có hình ảnh một người con luôn hướng về gia đình. Chị sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống cách mạng; cha chị là đảng viên trong thời kỳ 1930–1931. Trong những ngày ở đơn vị, Xuân luôn nhớ về quê nhà với những hình ảnh rất bình dị: ngôi nhà nhỏ, cây mít, cây hồng, cây cam và những buổi được mẹ chăm sóc khi còn bé. Những ký ức ấy cho thấy phía sau người thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ giữa bom đạn vẫn là một cô gái có một thế giới riêng đầy yêu thương. Theo tư liệu được lưu giữ, Xuân từng có một mối tình đẹp vừa chớm nở. Nhưng cuộc chiến đã khiến những dự định riêng của chị phải dừng lại. Chiều 24/7/1968, Nguyễn Thị Xuân cùng chín đồng đội ra làm nhiệm vụ tại trọng điểm Đồng Lộc. Một trận bom đã cướp đi cuộc đời của cả mười cô gái. Nguyễn Thị Xuân hy sinh ở tuổi 20. Câu chuyện của chị khiến hình ảnh người nữ thanh niên xung phong trở nên gần gũi hơn: họ không chỉ là những con người quả cảm trong chiến tranh mà còn là những người con, người chị, người bạn với những tình cảm và ước mơ rất đỗi bình thường.



