Nguyễn Thị Xuân – người con gái nhớ mái nhà
Nguyễn Thị Xuân sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống cách mạng.
Trước khi hy sinh, Xuân vẫn mang trong lòng những ký ức về gia đình, cây mít, cây hồng, cây cam và người mẹ thân thương.
Chị tham gia thanh niên xung phong năm 1967 và đến Đồng Lộc làm nhiệm vụ.
Trong những năm tháng chiến tranh, phía sau mỗi người thanh niên lên đường làm nhiệm vụ là một gia đình, một quê hương và những tình cảm rất đỗi bình dị. Họ cũng có mẹ để thương, có mái nhà để nhớ, có những ước mơ riêng của tuổi trẻ. Nhưng khi Tổ quốc cần, nhiều người đã lựa chọn gác lại tình riêng để bước vào những nơi gian khổ và nguy hiểm nhất.
Nguyễn Thị Xuân, nữ thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552, là một trong những người con gái như thế.
Xuân sinh trưởng trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Những ký ức về quê nhà, về người mẹ và mái ấm gia đình luôn là một phần thân thuộc trong tâm trí cô gái trẻ.
Như bao người con gái cùng trang lứa, Xuân cũng có những tình cảm và ước mơ giản dị. Có lẽ trong những ngày làm nhiệm vụ xa nhà, hình ảnh người mẹ và quê hương luôn là nguồn động viên tinh thần để cô vượt qua những khó khăn của cuộc sống nơi tuyến lửa.
Nhưng chiến tranh đã đặt tuổi trẻ của Xuân trước một lựa chọn lớn.
Khi Tổ quốc cần, Xuân cùng đồng đội lên đường làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc.
Đồng Lộc khi ấy là một điểm giao thông đặc biệt quan trọng trên tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Những đoàn xe vận tải phải đi qua nơi thường xuyên bị đánh phá. Vì vậy, nhiệm vụ bảo đảm giao thông có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Công việc của những nữ thanh niên xung phong là những việc rất cụ thể: san đường, lấp hố bom, khắc phục mặt đường và bảo đảm cho các đoàn xe tiếp tục hành trình.
Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, những công việc ấy luôn đi cùng hiểm nguy.
Sau mỗi trận đánh phá, các chị phải nhanh chóng trở lại mặt đường. Những hố bom cần được san lấp, những đoạn đường bị hư hỏng cần được khắc phục. Nguyễn Thị Xuân cùng các đồng đội đã kiên trì bám trụ.
Giữa những giờ phút căng thẳng ấy, có thể trong tâm trí người con gái trẻ vẫn hiện lên hình ảnh quê nhà và người mẹ. Nhưng nhiệm vụ chung vẫn được đặt lên trước. Đó chính là điều làm nên vẻ đẹp đặc biệt trong câu chuyện của Nguyễn Thị Xuân.
Đằng sau người nữ thanh niên xung phong ấy không chỉ là một chiến sĩ đang thực hiện nhiệm vụ, mà còn là một người con gái có những tình cảm gia đình rất đỗi bình dị. Chị có một mái nhà để nhớ. Có người mẹ để thương. Có một quê hương để mong ngày trở về.
Nhưng tình yêu gia đình của chị không đối lập với tình yêu Tổ quốc. Trái lại, chính từ tình yêu đối với gia đình, quê hương, những người trẻ như Xuân càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc mình đang làm.
Ngày 24/7/1968, trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, Nguyễn Thị Xuân cùng chín nữ thanh niên xung phong trong Tiểu đội 4 đã hy sinh.
Tuổi trẻ của Xuân dừng lại giữa tuyến lửa. Những ước mơ còn dang dở. Những tình cảm gia đình còn chưa kịp nói hết.
Nhưng sự hy sinh của chị cùng chín người đồng đội đã trở thành một phần của câu chuyện về mười cô gái Đồng Lộc – biểu tượng xúc động của tuổi trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Câu chuyện của Nguyễn Thị Xuân đặc biệt bởi nó cho chúng ta thấy một điều rất gần gũi: những người hy sinh vì Tổ quốc cũng là những con người có một cuộc sống riêng, có những người thân yêu và những ước mơ bình dị. Cuộc sống riêng còn rất nhiều ước mơ, nhưng chiến tranh đã khiến Xuân không thể trở về. Chị hy sinh cùng chín đồng đội ngày 24/7/1968.



