NGUYỄN THỊ XUÂN – NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG GIỮ ĐƯỜNG
Nguyễn Thị Xuân là hình ảnh đại diện cho những nữ thanh niên xung phong Hà Tĩnh trực tiếp làm nhiệm vụ trên tuyến đường chiến lược.

Những cô gái thanh niên xung phong ra trận thường không mang theo nhiều hành trang. Họ không có những bộ quân phục nặng nề, không mang trên vai những thứ vũ khí hiện đại. Thứ họ mang theo là tuổi trẻ, lòng nhiệt huyết và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Nguyễn Thị Xuân lên đường trong những năm tháng chiến tranh với một nhiệm vụ tưởng chừng rất giản dị: giữ đường.
Nhưng trên những tuyến đường chiến lược năm ấy, giữ đường chưa bao giờ là một công việc đơn giản.
Công việc của chị và đồng đội là những việc rất cụ thể: san đất, lấp hố bom, sửa đường, chuyển hàng, hỗ trợ các đoàn xe vượt qua những đoạn đường bị đánh phá. Mỗi ngày trôi qua là một ngày họ phải đối mặt với bom đạn và hiểm nguy.
Có những lúc, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện trên bầu trời. Những cô gái đang làm việc phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Có khi chỉ trong vài giây, họ phải nằm xuống giữa đất đá để tránh bom.
Nhưng rồi khi tiếng bom ngừng lại, họ lại đứng lên.
Hố bom được lấp. Đất đá được san. Con đường được nối lại. Những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.
Chiến tranh có thể phá hỏng một con đường trong vài phút, nhưng để khôi phục nó, những người thanh niên xung phong phải đánh đổi bằng mồ hôi, sức lực và đôi khi cả tính mạng.
Tuổi trẻ của Nguyễn Thị Xuân và những đồng đội đã gắn với những con đường như thế. Đó không chỉ là những con đường được tạo nên từ đất đá, mà còn là những tuyến mạch nối hậu phương với tiền tuyến, đưa lương thực, thuốc men, vũ khí và con người đến nơi cần đến.
Vì thế, giữ đường cũng chính là giữ một phần sức mạnh của chiến trường.
Mỗi hố bom được lấp là một đoạn đường được nối lại. Mỗi đoàn xe vượt qua an toàn là thêm một nguồn lực được đưa tới tiền tuyến. Và phía sau những chuyến xe ấy là hình ảnh những cô gái tuổi đôi mươi vẫn ngày đêm bám đường, bám nhiệm vụ.
Họ có thể sợ hãi trước tiếng bom. Họ cũng là những con người bằng xương bằng thịt, có gia đình, có ước mơ và một tuổi trẻ đáng lẽ được sống trong những ngày bình yên.
Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã lựa chọn lên đường.
Nguyễn Thị Xuân là một hình ảnh như thế – một người con Hà Tĩnh đã gửi những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ vào những con đường thời chiến.
Và khi nhìn lại lịch sử, ta hiểu rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên từ những trận đánh lớn. Nó còn được tạo nên từ những con người lặng lẽ làm công việc của mình mỗi ngày, giữa tiếng bom và những hiểm nguy không biết trước.
Có những người giữ đất bằng súng. Có những người giữ đường bằng cuốc, xẻng và đôi bàn tay. Nhưng tất cả đều đang góp sức giữ lấy một điều lớn hơn: con đường đi tới ngày đất nước hòa bình.



