Nguyễn Thị Xuân – Tuổi xuân gửi lại Đồng Lộc
Nguyễn Thị Xuân là một trong mười nữ thanh niên xung phong của Tiểu đội 4, Đại đội 552 đã hy sinh tại Ngã ba Đồng Lộc ngày 24/7/1968. Câu chuyện về chị có thể được kể từ góc nhìn rất đời thường: một cô gái trẻ rời quê hương, mang theo tình cảm dành cho gia đình và mẹ, rồi gửi lại tuổi xuân trên tuyến đường đầy bom đạn.
Chiến tranh thường được nhớ đến bằng những con số: số trận đánh, số quả bom, số người hy sinh. Nhưng phía sau mỗi con số là một con người.
Một cái tên.
Một gia đình.
Một tuổi trẻ từng có những ước mơ rất bình thường.
Nguyễn Thị Xuân là một trong những người con gái như thế.
Chị thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552 – đơn vị nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc.
Năm 1968, Đồng Lộc là một trong những điểm nóng của tuyến đường chi viện miền Nam.
Máy bay địch liên tục đánh phá.
Đường bị bom cày nát.
Những hố bom xuất hiện khắp nơi.
Nhưng sau mỗi trận đánh, những người thanh niên xung phong lại phải ra đường.
Họ san lấp hố bom.
Sửa đường.
Dọn đất đá.
Bảo đảm cho những đoàn xe có thể tiếp tục đi qua.
Trong số những người trẻ ấy có Nguyễn Thị Xuân.
Chị cùng các đồng đội sống và làm việc trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Những ngày tháng ở Đồng Lộc không có sự bình yên của tuổi trẻ.
Không có những buổi đi chơi.
Không có những ngày tháng được trở về nhà bất cứ lúc nào.
Mỗi ngày làm nhiệm vụ đều có thể là ngày cuối cùng.
Nhưng những cô gái vẫn làm việc.
Bởi phía sau con đường ấy là những đoàn xe đang chở người và hàng hóa vào chiến trường.
Và phía sau họ là cả một đất nước đang trong chiến tranh.
Có lẽ điều khiến câu chuyện về Nguyễn Thị Xuân trở nên xúc động nhất là hình ảnh một cô gái trẻ vẫn mang trong lòng tình cảm dành cho gia đình.
Trong chiến tranh, những lá thư từ quê nhà là một thứ vô cùng quý giá.
Một lời hỏi thăm của mẹ.
Một tin nhắn về gia đình.
Một kỷ niệm nhỏ.
Tất cả đều có thể trở thành nguồn động viên để người chiến sĩ tiếp tục đứng vững.
Nhưng tuổi trẻ của Nguyễn Thị Xuân và những người đồng đội đã không kéo dài mãi.
Chiều 24/7/1968, Tiểu đội 4 ra mặt đường làm nhiệm vụ.
Mười cô gái cùng làm việc giữa vùng đất đã trở thành trọng điểm đánh phá.
Rồi bom rơi.
Một quả bom đánh trúng khu vực hầm nơi các chị đang trú ẩn.
Mười cô gái hy sinh.
Trong số đó có Nguyễn Thị Xuân.
Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Không ai trong số họ biết rằng tên tuổi của mình sau này sẽ được hàng triệu người biết đến.
Họ chỉ biết mình đang làm nhiệm vụ.
Và rồi, một ngày, nhiệm vụ ấy trở thành sự hy sinh.
Ngày nay, khi đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta có thể nhìn thấy mười ngôi mộ nằm cạnh nhau.
Mười cái tên.
Mười cuộc đời.
Mười tuổi xuân.
Nguyễn Thị Xuân không còn trở về với gia đình.
Nhưng ký ức về chị vẫn còn lại.
Nó nằm trong những câu chuyện được kể về Tiểu đội 4.
Nằm trong những nén hương của người đến viếng.
Và nằm trong ký ức của một vùng đất từng chịu đựng những ngày tháng chiến tranh khốc liệt.
Tuổi xuân của Nguyễn Thị Xuân đã dừng lại ở Đồng Lộc. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã khiến cái tên của chị tiếp tục sống trong ký ức của quê hương Hà Tĩnh.



