Nguyễn Thiếp (La Sơn Phu Tử: 1723 – 1804)
Quê ở làng Nguyệt Ao, huyện Đức Thọ (nay thuộc tỉnh Hà Tĩnh), ông là danh sĩ uyên bác, sống ẩn dật tại núi Thiên Nhẫn. Cảm kích trước sự chân thành ba lần cầu hiền của hoàng đế Quang Trung, ông quyết định ra giúp nước, giữ chức Viện trưởng Viện Sùng chính. Ông có công lớn trong việc cải cách giáo dục, dịch các sách chữ Hán sang chữ Nôm nhằm phổ biến tri thức, đề cao tinh thần tự tôn văn hóa dân tộc.



