Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Nguyễn Thượng Hiền

Người từ bỏ quan trường để tìm đường cứu nước

Quảng Ngãi25/08/2026TRƯƠNG BẢO TRÂN ((BT) Đoàn phường Mũi Né)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX, có những người sinh ra trong gia đình danh giá, đỗ đạt cao và có thể có một cuộc đời yên ổn trong bộ máy triều Nguyễn. Nhưng khi đất nước mất độc lập, họ lại lựa chọn một con đường hoàn toàn khác.

Nguyễn Thượng Hiền là một trong những người như vậy.

Nguyễn Thượng Hiền sinh năm 1868 tại Hà Nội, trong một gia đình có truyền thống khoa bảng.

Từ nhỏ, ông đã nổi tiếng thông minh và có năng khiếu văn chương.

Năm 1885, khi mới khoảng 17 tuổi, ông đỗ Giải nguyên.

Sau đó, ông tiếp tục con đường khoa cử và đến năm 1892 đỗ Hoàng giáp.

Đây là một thành tích rất cao trong hệ thống khoa cử Nho học.

Với học vị ấy, Nguyễn Thượng Hiền hoàn toàn có thể có một sự nghiệp quan trường sáng sủa.

Ông từng được triều Nguyễn bổ nhiệm làm quan.

Nhưng thời thế đã khiến ông ngày càng thất vọng.

Đất nước lúc ấy đang nằm dưới sự kiểm soát của thực dân Pháp.

Triều đình nhà Nguyễn không còn đủ khả năng tự quyết định nhiều vấn đề quan trọng.

Nguyễn Thượng Hiền dần nhận ra rằng việc làm quan trong một bộ máy bị chi phối bởi người Pháp khó có thể giúp ông thực hiện lý tưởng cứu nước.

Ông bắt đầu tìm cách rời bỏ quan trường.

Đầu thế kỷ XX, Nguyễn Thượng Hiền có quan hệ với nhiều sĩ phu yêu nước, trong đó có Phan Bội Châu.

Ông cũng chịu ảnh hưởng của những tư tưởng canh tân và phong trào yêu nước đang phát triển mạnh.

Khi phong trào Đông Du được tổ chức, Nguyễn Thượng Hiền ủng hộ và có thời gian sang Nhật Bản.

Tại Nhật, ông gặp gỡ nhiều người Việt Nam đang hoạt động ở nước ngoài.

Những cuộc gặp ấy giúp ông nhận thấy rằng phong trào cứu nước cần một tổ chức rộng lớn hơn, không chỉ dựa vào một vài cá nhân.

Sau đó, ông tiếp tục hoạt động tại Trung Quốc.

Nguyễn Thượng Hiền tham gia các tổ chức yêu nước và trở thành một trong những người có ảnh hưởng trong giới sĩ phu Việt Nam ở nước ngoài.

Ông đặc biệt quan tâm đến việc thức tỉnh tinh thần dân tộc.

Ông viết nhiều thơ văn yêu nước.

Những tác phẩm ấy được truyền bá trong giới sĩ phu và thanh niên, góp phần cổ vũ tinh thần chống thực dân.

Điểm đáng chú ý ở Nguyễn Thượng Hiền là ông không chỉ hoạt động chính trị.

Ông còn là một nhà thơ có tài.

Thơ văn của ông thường thể hiện nỗi đau mất nước, lòng căm phẫn trước cảnh đất nước bị đô hộ và khát vọng độc lập.

Với những người yêu nước đầu thế kỷ XX, văn chương không đơn thuần là nghệ thuật.

Nó còn là một phương tiện để truyền bá tư tưởng.

Một bài thơ có thể được chép tay và truyền từ người này sang người khác.

Một câu văn có thể khơi dậy lòng yêu nước của những người trẻ.

Nguyễn Thượng Hiền hiểu rõ sức mạnh ấy.

Trong thời gian hoạt động ở nước ngoài, ông vẫn duy trì liên lạc với Phan Bội Châu và nhiều nhà yêu nước khác.

Nhưng phong trào của họ gặp rất nhiều khó khăn.

Các nước trong khu vực không phải lúc nào cũng sẵn sàng ủng hộ những người Việt Nam chống Pháp.

Chính quyền Pháp cũng tăng cường theo dõi và tìm cách phá các mạng lưới hoạt động ở nước ngoài.

Nhiều kế hoạch cứu nước thất bại.

Những người tham gia lần lượt bị bắt, bị trục xuất hoặc phải thay đổi nơi hoạt động.

Nguyễn Thượng Hiền vẫn tiếp tục con đường của mình.

Những năm cuối đời, ông sống ở Hàng Châu, Trung Quốc và tiếp tục hoạt động trong giới yêu nước.

Ông qua đời năm 1925, hưởng thọ khoảng 57 tuổi.

Điều đáng buồn là ông mất đúng vào thời điểm phong trào yêu nước Việt Nam đang bước sang một giai đoạn mới.

Ông không chứng kiến những thay đổi chính trị lớn diễn ra sau đó.

Nhưng cuộc đời Nguyễn Thượng Hiền để lại một hình ảnh rất đặc biệt.

Ông từng là Hoàng giáp, từng có địa vị và tương lai rộng mở trong triều đình.

Nhưng ông đã từ bỏ tất cả.

Ông rời quê hương, sống nhiều năm ở nước ngoài và chấp nhận một cuộc đời không ổn định để theo đuổi lý tưởng cứu nước.

Nếu nhìn từ góc độ cá nhân, đó là một sự hy sinh rất lớn.

Ông đã từ bỏ con đường công danh mà chính mình đã mất nhiều năm để đạt được.

Thay vào đó là những năm tháng hoạt động bí mật, thiếu thốn và luôn có nguy cơ bị bắt.

Nhưng Nguyễn Thượng Hiền không phải người duy nhất lựa chọn như vậy.

Đầu thế kỷ XX xuất hiện cả một thế hệ sĩ phu nhận ra rằng đất nước cần một con đường mới.

Phan Bội Châu tìm kiếm sự giúp đỡ từ Nhật Bản.

Phan Châu Trinh chủ trương cải cách xã hội.

Lương Văn Can và các sĩ phu Đông Kinh Nghĩa Thục tập trung vào giáo dục.

Còn Nguyễn Thượng Hiền dùng thơ văn, hoạt động chính trị và mạng lưới sĩ phu ở nước ngoài để góp phần vào phong trào cứu nước.

Những con đường ấy có thể khác nhau, thậm chí có lúc mâu thuẫn với nhau.

Nhưng chúng đều xuất phát từ một câu hỏi chung:

Làm thế nào để một dân tộc đã mất độc lập có thể tìm lại tương lai của mình?

Nguyễn Thượng Hiền không tìm được câu trả lời cuối cùng.

Nhưng ông đã dành gần như cả phần đời trưởng thành để đi tìm nó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn