Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Nguyễn Thượng Hiền

Quảng Ngãi25/08/2026Huỳnh Phương Uyên (Bắc Ruộng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối thế kỷ XIX, đất nước Việt Nam chìm trong cảnh mất nước, nhân dân phải sống dưới sự cai trị của thực dân Pháp. Trước hoàn cảnh ấy, nhiều sĩ phu yêu nước đã đứng lên tìm con đường cứu dân, cứu nước. Người cầm vũ khí, người tổ chức nghĩa quân, người dùng báo chí và văn chương để thức tỉnh lòng yêu nước. Trong số những con người ấy, Nguyễn Thượng Hiền là một nhân vật đặc biệt. Ông vốn là một người có học vấn cao, từng đỗ đạt và có thể lựa chọn cuộc sống làm quan yên ổn, nhưng trước cảnh nước mất nhà tan, ông không thể sống thanh thản cho riêng mình. Ông từ bỏ con đường công danh, tìm đến những người cùng chí hướng và dấn thân vào phong trào yêu nước. Cuộc đời Nguyễn Thượng Hiền là câu chuyện về một nhà nho đã vượt ra khỏi khuôn khổ của xã hội phong kiến để tìm kiếm một con đường mới cho dân tộc. Dù cuối cùng chưa thể chứng kiến ngày đất nước giành được độc lập, tinh thần và những đóng góp của ông vẫn trở thành một phần đáng trân trọng trong lịch sử đấu tranh chống thực dân.

Nguyễn Thượng Hiền sinh năm 1868 tại làng Liên Bạt, Hà Đông. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống Nho học và từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh, chăm chỉ. Trong xã hội phong kiến lúc bấy giờ, con đường học hành và thi cử được xem là cách để một người có thể bước vào chốn quan trường, giúp đỡ gia đình và có một cuộc sống ổn định. Nguyễn Thượng Hiền cũng từng đi theo con đường ấy. Năm 1884, ông đỗ Cử nhân và sau đó tiếp tục học tập, thi Hội. Đến năm 1892, ông đỗ Hoàng giáp, một thành tích rất cao trong hệ thống khoa cử phong kiến. Với học vị ấy, ông hoàn toàn có thể lựa chọn con đường làm quan và sống một cuộc đời tương đối thuận lợi. Nhưng thời thế đất nước lúc đó không cho phép một người có lòng yêu nước có thể yên tâm với công danh cá nhân. Thực dân Pháp ngày càng củng cố quyền cai trị ở Việt Nam, triều đình nhà Nguyễn ngày càng phụ thuộc vào Pháp, còn nhân dân phải chịu nhiều áp bức. Những cuộc khởi nghĩa chống Pháp diễn ra ở nhiều nơi nhưng lần lượt bị đàn áp. Trước cảnh ấy, Nguyễn Thượng Hiền dần nhận ra rằng con đường làm quan trong một chính quyền bị thực dân chi phối không thể giúp ông thực hiện mong muốn cứu nước. Ông bắt đầu có những lựa chọn khác với con đường của một nhà nho truyền thống. Nguyễn Thượng Hiền từng giữ chức quan, nhưng sau đó rời bỏ quan trường. Ông tìm cách liên hệ với những người yêu nước đang tìm con đường đấu tranh mới. Trong thời kỳ này, nhiều sĩ phu Việt Nam bắt đầu nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào vũ khí thô sơ hoặc trông chờ vào triều đình thì khó có thể đánh bại một thế lực thực dân có quân đội và kỹ thuật hiện đại. Họ bắt đầu tìm hiểu những tư tưởng mới từ Trung Quốc, Nhật Bản và phương Tây. Nguyễn Thượng Hiền cũng chịu ảnh hưởng của quá trình chuyển biến tư tưởng ấy. Ông có mối liên hệ với nhiều nhà yêu nước cùng thời, đặc biệt là Phan Bội Châu. Phan Bội Châu chủ trương dựa vào ngoại viện và tổ chức lực lượng để giành độc lập, đồng thời phát động phong trào Đông Du đưa thanh niên Việt Nam sang Nhật Bản học tập. Nguyễn Thượng Hiền ủng hộ những hoạt động yêu nước ấy và trở thành một trong những nhân vật có vai trò trong phong trào ở hải ngoại. Khi phong trào Đông Du phát triển, nhiều thanh niên Việt Nam sang Nhật với hy vọng học hỏi khoa học, kỹ thuật và cách tổ chức của một quốc gia châu Á đã hiện đại hóa thành công. Nguyễn Thượng Hiền cũng sang Nhật, tìm cách kết nối với những người Việt Nam đang hoạt động tại đây. Đối với ông, việc đưa thanh niên ra nước ngoài học tập không đơn thuần là chuyện học hành mà còn là cách chuẩn bị nhân lực cho tương lai của đất nước. Ông tin rằng muốn giành lại độc lập, dân tộc Việt Nam cần phải thay đổi tư duy, nâng cao dân trí và học hỏi những thành tựu của các nước tiến bộ. Sau khi Nhật Bản thay đổi chính sách đối ngoại và chịu sức ép của Pháp, phong trào Đông Du gặp khó khăn. Nhiều du học sinh Việt Nam bị trục xuất, các tổ chức yêu nước phải thay đổi địa điểm hoạt động. Nguyễn Thượng Hiền tiếp tục sang Trung Quốc và hoạt động cùng những người yêu nước Việt Nam. Ông tham gia Việt Nam Quang Phục Hội, tổ chức do Phan Bội Châu và các đồng chí thành lập với mục tiêu giành độc lập cho Việt Nam. Những năm tháng ở nước ngoài của ông không hề dễ dàng. Xa quê hương, không có điều kiện liên lạc thuận lợi như ngày nay, các nhà yêu nước phải đối mặt với sự theo dõi của chính quyền Pháp và những khó khăn về tài chính, tổ chức. Nhiều kế hoạch bị thất bại, nhiều đồng chí bị bắt hoặc hy sinh. Nhưng Nguyễn Thượng Hiền vẫn tiếp tục hoạt động. Một trong những điều khiến người đời nhớ đến Nguyễn Thượng Hiền là ông không chỉ hoạt động chính trị mà còn là một nhà thơ có tài. Những bài thơ của ông thể hiện rõ tâm trạng của một người yêu nước sống trong thời mất nước. Trong thơ ông có nỗi đau trước cảnh quê hương bị ngoại bang thống trị, sự day dứt khi chưa thể cứu nước và niềm hy vọng về một ngày dân tộc thoát khỏi cảnh nô lệ. Văn chương đối với ông không chỉ là nơi bộc lộ cảm xúc cá nhân mà còn là phương tiện khơi dậy tinh thần dân tộc. Ông muốn những người Việt Nam đang sống trong cảnh mất nước hiểu rằng họ không thể mãi cam chịu. Những câu thơ, những lời kêu gọi của các sĩ phu yêu nước thời ấy có tác dụng thức tỉnh một bộ phận thanh niên và trí thức, thúc đẩy họ suy nghĩ về trách nhiệm đối với đất nước. Tuy nhiên, con đường cứu nước của thế hệ Nguyễn Thượng Hiền vẫn gặp rất nhiều hạn chế. Các phong trào yêu nước đầu thế kỷ XX chưa có đủ lực lượng, vũ khí và tổ chức để đối đầu với thực dân Pháp. Những người yêu nước cũng chưa tìm được một đường lối cách mạng hoàn chỉnh. Có người chủ trương dựa vào Nhật, có người muốn cải cách xã hội, có người muốn dùng bạo lực cách mạng. Những con đường ấy đều có những điểm tiến bộ nhưng cuối cùng chưa thể đưa dân tộc đến độc lập. Nguyễn Thượng Hiền cũng trải qua những thất bại và mất mát ấy. Nhưng điều đáng quý là ông không vì thất bại mà từ bỏ lòng yêu nước. Ông tiếp tục sống và hoạt động trong hoàn cảnh lưu vong, luôn hướng về quê hương. Năm 1925, Nguyễn Thượng Hiền qua đời tại Hàng Châu, Trung Quốc. Ông ra đi khi đất nước vẫn chưa giành được độc lập. Đó là một kết thúc đầy tiếc nuối đối với một người đã dành phần lớn cuộc đời cho sự nghiệp cứu nước. Ông không được chứng kiến Cách mạng Tháng Tám năm 1945, cũng không được nhìn thấy ngày Việt Nam thoát khỏi ách thống trị của thực dân. Nhưng những gì ông và thế hệ sĩ phu đầu thế kỷ XX đã làm không phải là vô nghĩa. Họ đã góp phần tạo nên một bước chuyển quan trọng trong tư tưởng yêu nước Việt Nam. Từ tinh thần trung quân của nhà Nho truyền thống, nhiều người bắt đầu chuyển sang tư tưởng cứu nước, cứu dân và giành lại độc lập dân tộc. Nguyễn Thượng Hiền là một trong những người thuộc thế hệ chuyển tiếp ấy. Ông vừa mang những phẩm chất của một nhà nho truyền thống, vừa tiếp nhận những tư tưởng mới của thời đại. Chính sự chuyển biến đó khiến cuộc đời ông có ý nghĩa đặc biệt trong lịch sử Việt Nam. Khi nhìn lại câu chuyện Nguyễn Thượng Hiền, chúng ta có thể thấy một con người đứng trước sự lựa chọn rất lớn. Một bên là con đường công danh đã rộng mở sau khi ông đỗ Hoàng giáp; một bên là con đường cứu nước đầy hiểm nguy, không biết ngày nào trở về. Ông đã lựa chọn con đường thứ hai. Ông chấp nhận rời bỏ sự yên ổn của quan trường, xa quê hương và gia đình để hoạt động ở nước ngoài. Đó là một quyết định không dễ dàng, nhất là đối với một nhà nho đã được giáo dục theo những khuôn phép truyền thống. Nhưng chính sự lựa chọn ấy cho thấy lòng yêu nước sâu sắc của ông. Nguyễn Thượng Hiền cũng là một minh chứng cho sự thay đổi của tầng lớp trí thức Việt Nam đầu thế kỷ XX. Họ bắt đầu nhận ra rằng muốn đất nước thoát khỏi ách thuộc địa thì cần phải học hỏi thế giới, nâng cao dân trí và tìm kiếm những phương pháp đấu tranh mới. Những chuyến đi sang Nhật Bản, Trung Quốc của các sĩ phu không chỉ là hành trình địa lý mà còn là hành trình tìm kiếm con đường cứu nước. Dù chưa thành công, những nỗ lực ấy đã mở rộng tầm nhìn của người Việt Nam về thế giới. Từ đó, những thế hệ cách mạng sau này có thêm những bài học quý giá để tìm ra con đường phù hợp hơn. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, cuộc đời Nguyễn Thượng Hiền để lại nhiều bài học sâu sắc. Trước hết là lòng yêu nước và trách nhiệm của người có tri thức. Ông hiểu rằng học vấn không chỉ để phục vụ bản thân mà còn phải được sử dụng để phục vụ đất nước. Bên cạnh đó, ông cho thấy sự cần thiết của việc dám thay đổi khi hoàn cảnh lịch sử thay đổi. Một người có học vị cao nhưng không chịu bó hẹp mình trong con đường công danh mà tìm cách học hỏi những tư tưởng mới. Chính tinh thần ấy đã giúp ông trở thành một trong những người đi đầu trong quá trình chuyển biến tư tưởng yêu nước đầu thế kỷ XX. Nguyễn Thượng Hiền qua đời khi chưa nhìn thấy ngày đất nước độc lập, nhưng tên tuổi ông vẫn được nhắc đến như một người đã dành cả cuộc đời cho sự nghiệp cứu nước. Ông thuộc về thế hệ những người mở đường, những người đã đặt những viên gạch đầu tiên cho quá trình tìm kiếm một con đường mới của dân tộc. Những thất bại của họ cũng trở thành bài học cho các thế hệ sau. Vì vậy, khi nhắc đến Nguyễn Thượng Hiền, chúng ta không chỉ nhớ đến một vị Hoàng giáp tài năng mà còn nhớ đến một người đã dám từ bỏ vinh hoa để đi theo con đường đầy gian khổ vì vận mệnh của quê hương.

Nguyễn Thượng Hiền là hình ảnh tiêu biểu của một nhà nho yêu nước đã vượt qua con đường công danh để dấn thân vào sự nghiệp cứu nước. Ông từng đỗ Hoàng giáp, có thể sống một cuộc đời vinh hoa, nhưng trước cảnh đất nước mất độc lập, ông đã lựa chọn con đường đầy gian khổ, sang Trung Quốc, Nhật Bản hoạt động cùng các sĩ phu yêu nước và góp sức cho phong trào đấu tranh chống thực dân Pháp. Dù chưa thể nhìn thấy ngày đất nước giành được độc lập, cuộc đời và tư tưởng của ông vẫn góp phần quan trọng vào quá trình chuyển biến của phong trào yêu nước Việt Nam đầu thế kỷ XX. Câu chuyện về Nguyễn Thượng Hiền nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng lòng yêu nước không chỉ nằm trong lời nói mà còn thể hiện qua sự lựa chọn, sự dấn thân và trách nhiệm của mỗi người đối với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn