Khác

Nguyễn Thúy Hiền

Đồng quê

Quảng Ninh06/07/2026Nguyễn Thúy Hiền (LCĐ Khoa Sư phạm, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chuyện của Hùng và Lan
Hùng là một chàng sinh viên khoa Văn, yêu thơ nhưng cũng sẵn sàng gác bút nghiên để lên đường. Lan, cô gái cùng lớp với đôi mắt sáng như sao, luôn tiễn Hùng ở ga tàu với một nhành hoa dại ép khô trong cuốn sổ nhỏ.
Họ không hứa hẹn điều gì to tát, chỉ hứa rằng: "Khi nào hoa lại nở, mình sẽ gặp lại nhau."
Những đêm hành quân
Chiến trường là thử thách khắc nghiệt nhất cho sự lãng mạn. Hùng cùng đồng đội hành quân qua những cánh rừng cháy sém, nơi những nhành hoa dại không còn sắc thắm mà chỉ còn màu tro xám. Mỗi đêm nằm dưới hầm, anh lại lấy cuốn sổ ra, đọc đi đọc lại dòng chữ nghiêng nghiêng của Lan, nắn nót viết tiếp những vần thơ về ngày hòa bình.
Ở hậu phương, Lan trở thành một cô thanh niên xung phong, ngày đêm bám sát cung đường để đảm bảo thông suốt cho những chuyến xe ra tiền tuyến. Cô không còn là cô sinh viên mơ mộng, mà là người con gái cứng cỏi, tay cầm cờ chỉ đường dưới làn mưa bom.
Bức thư không kịp gửi
Một buổi chiều, khi ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đổ xuống đỉnh Trường Sơn, Hùng ngồi dưới tán cây cổ thụ viết cho Lan một bức thư. Anh kể về một bông hoa trắng nhỏ xíu vừa mọc lên giữa hố bom, hy vọng về sự sống mãnh liệt.
Nhưng bức thư ấy mãi nằm trong túi áo anh.
Hùng hy sinh trong một trận đánh ác liệt ngay sau đó. Đồng đội tìm thấy anh, cuốn sổ trên ngực áo vẫn còn hơi ấm, bông hoa ép khô trong đó đã nhuốm màu thời gian nhưng vẫn vẹn nguyên một lời hẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn