Cựu chiến binh

Nguyễn Tiến Nhân - Người lính mang mùa xuân trở về

Sinh năm 1948 tại Hà Tĩnh, Nguyễn Tiến Nhân lên đường nhập ngũ khi đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trải qua nhiều chiến trường ác liệt, ông cùng đồng đội hành quân thần tốc trong mùa Xuân năm 1975, góp phần vào thắng lợi của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, tích cực tham gia công tác xã hội và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

TP. Hồ Chí Minh04/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi dịp tháng Tư, căn nhà nhỏ của cựu chiến binh Nguyễn Tiến Nhân lại đón nhiều đoàn học sinh và đoàn viên thanh niên đến thăm.

Điều các em mong muốn không phải là nghe kể về những chiến công hiển hách.

Mà là được nghe một người lính kể về những ngày đất nước đi đến hòa bình.

Ông thường mở đầu rất nhẹ nhàng:

"Chiến tranh không ai mong muốn. Nhưng khi Tổ quốc gọi thì người thanh niên nào cũng sẵn sàng lên đường."

Những năm cuối thập niên 1960, chàng trai Nguyễn Tiến Nhân rời quê Hà Tĩnh khoác lên mình màu áo lính.

Ngày chia tay, mẹ ông chỉ gói cho con trai một nắm cơm, ít lạc rang và dặn:

"Đi thì giữ lấy danh dự người lính, còn sống thì trở về."

Lời dặn ấy theo ông suốt những năm tháng quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường.

Những cánh rừng Trường Sơn trở thành mái nhà.

Ba lô là chiếc gối.

Tăng võng là mái che.

Mỗi ngày hành quân hàng chục kilômét giữa mưa rừng và bom đạn.

Có hôm vừa vượt suối xong thì máy bay địch xuất hiện.

Cả đơn vị phải tản nhanh vào rừng.

Đợi tiếng bom ngớt lại tiếp tục lên đường.

Ông nhớ nhất là tình đồng đội.

Một bi đông nước có thể chuyền cho cả tiểu đội.

Một nắm cơm được chia đều cho những người chưa kịp ăn.

Có đồng chí bị sốt rét vẫn cố gắng bám đội hình.

Không ai muốn mình trở thành gánh nặng cho đồng đội.

Ông từng nói:

"Điều giúp chúng tôi vượt qua gian khổ chính là niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ thống nhất."

Đầu năm 1975, không khí trên chiến trường thay đổi từng ngày.

Tin chiến thắng từ Tây Nguyên rồi Huế, Đà Nẵng liên tiếp truyền về.

Đơn vị của ông nhận lệnh hành quân thần tốc.

Ban ngày ngụy trang.

Ban đêm cơ động.

Không ai tính mình đã đi bao nhiêu cây số.

Chỉ biết phía trước là Sài Gòn.

Là ngày toàn thắng.

Trong những ngày cuối tháng Tư, tiếng pháo ngày càng gần.

Ai cũng cảm nhận được thời khắc lịch sử đang đến.

Đến trưa 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin Tổng thống chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, cả đơn vị lặng đi trong vài giây.

Rồi những cái ôm thật chặt.

Những giọt nước mắt.

Những bàn tay siết lấy nhau.

Ông Nguyễn Tiến Nhân không reo hò.

Ông nhìn về phía những người đồng đội đã hy sinh.

Ông khẽ nói:

"Các anh đã về đích cùng chúng tôi."

Ngày trở về Hà Tĩnh, con đường làng vẫn như ngày ông ra đi.

Chỉ có mái tóc của mẹ đã bạc trắng.

Hai mẹ con gặp nhau.

Không cần nói nhiều.

Bởi hòa bình chính là câu trả lời đẹp nhất.

Sau khi rời quân ngũ, ông tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh.

Ông thường đến các trường học, các buổi sinh hoạt truyền thống để kể về tuổi trẻ của một thế hệ đã sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc.

Ông không kể nhiều về chiến công.

Ông kể về những người lính chưa kịp trở về.

Về những lá thư còn dang dở.

Về những ước mơ tuổi hai mươi gửi lại nơi chiến trường.

Mỗi lần kết thúc câu chuyện, ông đều nhắn nhủ:

"Các cháu hôm nay không phải cầm súng như chúng tôi ngày trước. Nhiệm vụ của các cháu là học tập thật tốt, lao động thật tốt và giữ gìn hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng máu."

Câu nói ấy luôn khiến người nghe lặng đi.

Bởi trong ánh mắt người lính già vẫn ánh lên niềm tự hào.

Niềm tự hào của một người đã góp phần nhỏ bé vào mùa Xuân vĩ đại của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Tiến Nhân - Người lính mang mùa xuân trở về | Câu chuyện thời hoa lửa