NGUYỄN TIẾN THỦ
Thầy Nguyễn Tiến Thủ, sinh năm 1952, tại mảnh đất trung du Phú Thọ – nơi những đồi chè xanh ngát và truyền thống cách mạng thấm vào từng tấc đất – thầy lớn lên trong không khí hào hùng của dân tộc một thời chống giặc ngoại xâm. Từ nhỏ đã thấm nhuần tinh thần yêu nước, thầy sớm hình thành lý tưởng sống vì Tổ quốc, vì nhân dân. Ít ai biết rằng trước khi trở thành Viện trưởng Viện Đào tạo Thường xuyên – Trường Đại học Cửu Long, một giảng viên mẫu mực và giàu tâm huyết, thầy từng có những năm tháng
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA- THẦY NGUYỄN TIẾN THỦ
Tuổi trẻ bước vào quân ngũ – bắt đầu hành trình gian khổ nhưng vinh quang:
Năm 1970, khi vừa học xong lớp 10, khi tuổi trẻ mới chỉ kịp chạm ngưỡng đôi mươi, thầy đã gác lại trang vở học trò, khoác lên mình màu áo lính. Nhập ngũ trong bối cảnh chiến tranh khốc liệt, thầy được điều vào Sư đoàn 305 – Sư đoàn Đặc công, lực lượng tinh nhuệ bậc nhất của quân đội ta.
Thời gian huấn luyện tại Nghệ An là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Suốt sáu tháng liền, thầy cùng đồng đội vượt đèo, băng suối, miệt mài tập luyện trong những điều kiện vô cùng ngặt nghèo. Mỗi ngày trôi qua là một thử thách mới, rèn luyện nơi những bài tập khắc nghiệt đã hun đúc trong các anh ý chí thép và tinh thần kỷ luật cao. Giữa mưa rừng gió núi, trong cảnh đói rét và thiếu thốn trăm bề, thầy vẫn kiên cường vượt qua, nuôi dưỡng trong mình ý chí không bao giờ lùi bước. Chính những ngày tháng ấy đã trở thành kỷ niệm không thể phai mờ trong cuộc đời thầy.
Ở nơi luyện quân ấy, nhiều đồng đội đã ngã xuống những mất mát thầm lặng nhưng đau đớn. Thầy từng nói:
“Mỗi giọt mồ hôi và máu rơi xuống là để đổi lấy sự lớn mạnh của người lính đặc công.” Và cũng chính tại thao trường đó, nhờ lập nhiều thành tích xuất sắc trong huấn luyện và chiến đấu thử nghiệm, thầy được tuyên dương và kết nạp Đảng ngay giữa thao trường – một vinh dự lớn lao của đời người lính.
Chiến trường Long An và vùng “Gia beo” – nơi thép tôi luyện ý chí người lính đặc công:
Sau huấn luyện, thầy được điều vào chiến trường Long An – một trong những mặt trận ác liệt nhất bấy giờ. Địa hình hiểm trở, địch – ta đan xen, “sống trong lòng địch – đánh trong lòng địch”, những trận “nở hoa” của đặc công khiến quân thù khiếp sợ nhưng cũng phải trả giá bằng sự hi sinh xương máu.
Trong suốt 6 năm chiến đấu, thầy cùng đồng đội kiên cường vượt qua bom đạn, đói rét, sự thiếu thốn mọi bề. Nhưng chính trong ngọn lửa khốc liệt ấy, bản lĩnh người lính đặc công càng sáng ngời – gan dạ, mưu trí, tuyệt đối trung thành.
Từ chiến trường đến giảng đường – hành trình tiếp tục cống hiến:
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ quân sự, thầy không dừng lại mà tiếp tục mở rộng tri thức. Năm 1989, thầy có cơ hội du học tại Đức, theo học ngành Triết học – một lĩnh vực đòi hỏi chiều sâu tư duy và bản lĩnh học thuật.
Trở về nước, thầy chọn con đường giáo dục – con đường gieo mầm tri thức và nhân ái. Suốt nhiều năm giảng dạy, thầy trở thành một giảng viên được đồng nghiệp kính trọng, sinh viên yêu mến.
Từ năm 2017, thầy công tác tại Trường Đại học Cửu Long, và hiện giữ chức Viện trưởng Viện Đào tạo Thường xuyên– tiếp tục đóng góp trí tuệ, kinh nghiệm và tâm huyết cho sự phát triển giáo dục của nhà trường.
Thông điệp gửi thế hệ trẻ hôm nay:
Câu chuyện của thầy là minh chứng sống động rằng tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi biết sống cho lý tưởng. Dù thời đại hôm nay không còn bom đạn như những năm tháng chiến tranh, nhưng mỗi người trẻ vẫn cần giữ vững trong mình lòng yêu nước, ý thức trách nhiệm với cộng đồng, khát vọng cống hiến cho quê hương đất nước, và tinh thần không lùi bước trước mọi khó khăn. Những giá trị ấy không chỉ làm nên một thế hệ vững vàng, mà còn tiếp nối ngọn lửa truyền thống mà thầy và bao lớp cha anh đã dày công vun đắp.
Từ người lính đặc công kiên cường đến người thầy mẫu mực, cuộc đời thầy là bài học về bản lĩnh, niềm tin và trái tim luôn hướng về Tổ quốc.


