Nguyễn Tiến Tuẫn – Người chiến sĩ giữ đường ở Đồng Lộc
Ngã ba Đồng Lộc là một trong những địa danh gắn liền với lịch sử kháng chiến chống Mỹ ở Hà Tĩnh. Bên cạnh mười cô gái thanh niên xung phong, còn có rất nhiều cán bộ, chiến sĩ và nhân dân ngày đêm bảo vệ tuyến đường. Câu chuyện về Nguyễn Tiến Tuẫn có thể khai thác hình ảnh người chiến sĩ làm nhiệm vụ giữa vùng đất thường xuyên bị đánh phá, qua đó tái hiện sự khốc liệt của tuyến lửa Đồng Lộc.
Nếu có một nơi ở Hà Tĩnh mà mỗi con đường, mỗi tấc đất đều mang dấu ấn của chiến tranh, đó là Ngã ba Đồng Lộc.
Trong những năm chống Mỹ, Đồng Lộc là một vị trí giao thông đặc biệt quan trọng.
Các tuyến đường từ miền Bắc vào miền Nam đi qua khu vực này.
Vì vậy, máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá.
Mục tiêu của chúng là phá đường, phá cầu, ngăn những đoàn xe vận chuyển người và hàng hóa vào chiến trường.
Nhưng những con đường ấy không bao giờ hoàn toàn bị khuất phục.
Sau mỗi trận bom, lại có người bước ra.
Họ kiểm tra đường.
Tìm kiếm những điểm bị phá.
Lấp hố bom.
Khắc phục chướng ngại.
Đảm bảo cho những đoàn xe tiếp tục hành quân.
Nguyễn Tiến Tuẫn là một trong những hình ảnh gắn với lực lượng làm nhiệm vụ trên tuyến lửa.
Công việc của những người chiến sĩ ở đây không chỉ là chiến đấu với kẻ thù.
Họ còn phải chiến đấu với chính sự khắc nghiệt của chiến trường.
Có những ngày bom đánh liên tục.
Đường vừa sửa xong lại bị phá.
Những hố bom mới xuất hiện bên cạnh những hố bom cũ.
Đất đá bị cày xới.
Khói bom phủ kín cả một vùng.
Nhưng công việc không thể dừng lại.
Bởi phía sau con đường là những đoàn xe.
Phía trước là chiến trường.
Nếu con đường bị chia cắt, sự chi viện cũng bị ảnh hưởng.
Vì vậy, mỗi mét đường được khôi phục đều có ý nghĩa.
Những người lính phải luôn trong trạng thái sẵn sàng.
Có thể chỉ vài phút sau khi hoàn thành nhiệm vụ, bom lại rơi xuống.
Nhưng họ vẫn trở lại.
Chính sự lặp lại ấy tạo nên một cuộc chiến bền bỉ.
Không phải một trận đánh quyết định.
Mà là hàng trăm, hàng nghìn lần sửa đường.
Hàng nghìn lần đối mặt với hiểm nguy.
Đồng Lộc vì thế không chỉ là nơi ghi dấu sự hy sinh của mười nữ thanh niên xung phong.
Đó còn là nơi ghi dấu công sức của rất nhiều người lính, công nhân, dân công và nhân dân.
Nguyễn Tiến Tuẫn là một trong những nhân vật có thể giúp câu chuyện ấy được nhìn rộng hơn.
Nếu chỉ kể về mười cô gái, chúng ta sẽ thấy một biểu tượng.
Nhưng khi kể thêm về những người cùng chiến đấu, chúng ta sẽ thấy cả một hệ thống con người đã cùng nhau giữ đường.
Đó chính là sức mạnh của tuyến lửa.
Người chiến sĩ giữ đường có thể không để lại những chiến công được kể bằng những con số lớn, nhưng mỗi con đường được giữ lại giữa bom đạn chính là một phần của chiến thắng.



