Nguyễn Tiến Tuẩn – người không rời vị trí
Có những người anh hùng không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng lại đứng ở nơi nguy hiểm nhất để bảo đảm cho dòng người và xe cộ đi qua chiến trường. Tại Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, Nguyễn Tiến Tuẩn, người phụ trách tổ Cảnh sát giao thông, là một trong những con người như thế.
Có những người anh hùng không cầm súng trực tiếp chiến đấu, nhưng lại đứng ở nơi nguy hiểm nhất để bảo đảm cho dòng người và xe cộ đi qua chiến trường.
Tại Ngã ba Đồng Lộc năm 1968, Nguyễn Tiến Tuẩn, người phụ trách tổ Cảnh sát giao thông, là một trong những con người như thế.
Bom đạn địch liên tục trút xuống.
Đường bị đánh phá.
Xe cộ có thể bị mắc kẹt bất cứ lúc nào.
Trong hoàn cảnh ấy, nhiệm vụ của lực lượng công an giao thông không chỉ là điều tiết phương tiện.
Họ phải bám trọng điểm, giữ trật tự, bảo đảm an toàn và góp phần đưa những chuyến xe vượt qua “tọa độ chết”.
Nguyễn Tiến Tuẩn đã nhiều lần bị bom vùi, bom lấp nhưng vẫn không rời vị trí.
Câu chuyện ấy nghe thật đơn giản:
Đường còn thông thì nhiệm vụ còn tiếp tục.
Nhưng để làm được điều đó giữa một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất, người chiến sĩ phải đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân.
Những con người như Nguyễn Tiến Tuẩn đã góp phần tạo nên một Đồng Lộc không chịu khuất phục trước bom đạn.
Sau này, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày hôm nay, khi đi trên những con đường rộng mở, chúng ta có thể không nhìn thấy bóng dáng những người từng đứng giữa khói bom để giữ đường.
Nhưng mỗi con đường bình yên đều có một phần ký ức của họ.
Thông điệp: Có những cống hiến không nằm trên chiến trường với tiếng súng, mà nằm trong từng nhiệm vụ được hoàn thành giữa hiểm nguy. Làm tốt công việc của mình cũng là một cách phụng sự Tổ quốc.
Nguồn tham khảo: Báo Quân đội nhân dân, “Biểu tượng và khát vọng Đồng Lộc”; “Hương bồ kết Đồng Lộc”.



