Nguyễn Trãi – Ngọn lửa của nhân nghĩa
Nguyễn Thị Hồng Vân
Trong lịch sử Việt Nam, có những con người được nhớ đến bằng chiến công, có những người được nhắc tên bởi tài năng văn chương. Nhưng Nguyễn Trãi là một con người đặc biệt, bởi ở ông, trí tuệ, lòng yêu nước, tài thao lược và tư tưởng nhân nghĩa hòa quyện thành một.
Nguyễn Trãi sinh năm 1380, hiệu là Ức Trai, quê gốc ở Chi Ngại, sau đó gia đình ông sống tại Nhị Khê. Ông sinh ra trong một gia đình có truyền thống học hành, cha là Nguyễn Phi Khanh, một người có học vấn cao.
Tuổi trẻ của Nguyễn Trãi gắn với những biến động dữ dội của đất nước. Nhà Hồ thất bại trước quân Minh, Đại Việt rơi vào ách đô hộ. Cha ông bị quân Minh bắt đưa sang Trung Quốc.
Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Trãi đứng trước một lựa chọn.
Ông có thể tìm cách sống yên ổn cho riêng mình.
Nhưng ông đã chọn con đường khó khăn hơn: dành tài năng và trí tuệ để cứu nước, cứu dân.
Nguyễn Trãi tìm đến Lam Sơn và trở thành một trong những người có vai trò quan trọng bên cạnh Lê Lợi.
Ông không phải vị tướng thường xuyên cầm quân ngoài chiến trường.
Vũ khí lớn nhất của ông là ngòi bút và trí tuệ.
Nguyễn Trãi hiểu rằng muốn đánh thắng quân Minh, nghĩa quân không chỉ cần sức mạnh quân sự mà còn phải có chính nghĩa và lòng dân.
Ông giúp Lê Lợi xây dựng đường lối kháng chiến, viết thư dụ hàng quân Minh, góp phần làm suy yếu tinh thần của đối phương và củng cố niềm tin của nhân dân.
Tư tưởng ấy được thể hiện rõ trong những lời văn nổi tiếng của ông:
“Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân.”
Với Nguyễn Trãi, đánh giặc không phải để thỏa mãn tham vọng quyền lực.
Đánh giặc là để nhân dân được sống trong hòa bình.
Đó chính là điểm đặc biệt trong tư tưởng của ông.
Khi cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đi đến thắng lợi, Nguyễn Trãi thay mặt Lê Lợi soạn “Bình Ngô đại cáo”.
Tác phẩm được xem như một bản tuyên ngôn độc lập quan trọng của dân tộc.
Trong đó, Nguyễn Trãi khẳng định mạnh mẽ chủ quyền và vị thế của Đại Việt:
“Như nước Đại Việt ta từ trước,
Vốn xưng nền văn hiến đã lâu…”
Đó không chỉ là lời tuyên bố về một quốc gia độc lập.
Đó còn là niềm tự hào về một dân tộc có lịch sử, văn hiến, lãnh thổ và chủ quyền riêng.
Nguyễn Trãi đã dùng ngòi bút để nói thay tiếng nói của cả một dân tộc vừa giành lại tự do.
Nhưng cuộc đời ông sau chiến thắng không phải lúc nào cũng bình yên.
Ông từng được trọng dụng, rồi có lúc phải lui về ở ẩn. Cuối cùng, ông vướng vào vụ án Lệ Chi Viên năm 1442, một bi kịch lớn khiến ông và nhiều người thân trong gia đình phải chịu án oan.
Nguyễn Trãi qua đời trong một hoàn cảnh đầy đau đớn.
Nhưng lịch sử cuối cùng đã trả lại công bằng cho ông.
Năm 1464, vua Lê Thánh Tông xuống chiếu minh oan cho Nguyễn Trãi.
Tên tuổi ông được khôi phục.
Những tư tưởng và tác phẩm của ông tiếp tục sống mãi.
Nhìn lại cuộc đời Nguyễn Trãi, tôi nhận ra rằng một người anh hùng không nhất thiết phải cầm kiếm.
Có người chiến đấu bằng thanh gươm.
Có người chiến đấu bằng trí tuệ.
Và có người chiến đấu bằng ngòi bút.
Nguyễn Trãi đã dùng ngòi bút để thức tỉnh lòng dân, củng cố chính nghĩa và khẳng định vị thế của Đại Việt.
Hơn sáu thế kỷ đã trôi qua, nhưng những lời ông viết vẫn còn sức lay động.
Bởi ông không chỉ viết cho thời đại của mình.
Ông viết cho những thế hệ sau.
Nguyễn Trãi – nhà tư tưởng, nhà chính trị, nhà quân sự, nhà văn hóa lớn của dân tộc; người đã dành trí tuệ và cuộc đời cho khát vọng độc lập và cuộc sống bình yên của nhân dân.
Ngọn lửa ông để lại không phải là ngọn lửa của chiến tranh.
Đó là ngọn lửa nhân nghĩa.
Ngọn lửa nhắc chúng ta rằng sức mạnh của một dân tộc không chỉ nằm ở vũ khí, mà còn nằm ở chính nghĩa, ở lòng dân và ở khát vọng xây dựng một đất nước hòa bình.
Và có lẽ, đó chính là điều khiến Nguyễn Trãi sống mãi trong lịch sử Việt Nam.



