Nguyễn Trọng Hựu - CCB
CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN TRỌNG HỰU
Nguyễn Trọng Hựu (30 / 6 /1952) là một sĩ quan quân đội nghỉ hưu tại xã Đức Giang, huyện Hoài Đức, Hà Nội. Ông đã tham gia chiến đấu ở 4 chiến trường (Lào, Campuchia, miền Đông Nam Bộ và biên giới phía Bắc), 4 lần bị thương và mất sức 51% nhập ngũ năm 1965 trực tiếp chiến đấu tại các chiến trường Lào, Campuchia, miền Đông Nam Bộ và bảo vệ biên giới phía Bắc với hơn 22 năm phục vụ trong quân ngũ, ông Nguyễn Trọng Hựu đã trực tiếp chiến đấu trên 4 chiến trường, từ Lào, Campuchia đến miền Đông Nam Bộ và biên giới phía Bắc.
Những năm tháng gian khổ, ác liệt ấy đã để lại trên người ông những vết thương, với tỷ lệ mất sức lên đến 51%. Tuy nhiên, dù sức khỏe giảm sút, tinh thần Bộ đội Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ nguội tắt.Khó khăn lớn nhất là sự khắc nghiệt của thời tiết và sự truy quét của địch. Chúng tôi phải hành quân cả ngày lẫn đêm, phải lợi dụng bóng đêm và địa hình để tránh bị phát hiện. Có những lúc, chúng tôi phải vượt qua các tuyến phòng thủ kiên cố của địch, đối mặt với bom đạn ác liệt. Những điều làm chúng tôi vững lòng nhất chính là hình ảnh người dân miền Nam hai bên đường ra tiếp sức, tiễn đưa. Những cử chỉ nhỏ bé đó là nguồn động viên vô giá, tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi không lùi bước.Đó là những ngày không thể nào quên. Chúng tôi hành quân liên tục, ăn ngủ dã chiến, mục tiêu duy nhất là phải tiến vào Sài Gòn thật nhanh, thật thần tốc như mệnh lệnh từ cấp trên. Mệt mỏi ư? Chắc chắn là có, nhưng không ai dám kêu ca. Mỗi bước chân đi là ý chí sắt đá, là hơi thở của non sông đang chờ đợi. Cả đơn vị đều thấm nhuần lời dặn của Đại tướng Võ Nguyên Giáp: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa! Táo bạo, táo bạo hơn nữa!". Tinh thần đồng đội lúc đó cao lắm. Chúng tôi san sẻ cho nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, cùng nhau vượt qua bụi mù mịt trên đường hành quân, hướng về miền Nam ruột thịt. Chúng tôi biết, chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa thôi là hoàn thành sứ mệnh lịch sử.Sau ngày giải phóng, chúng tôi ở lại tiếp quản, ổn định tình hình theo lệnh của cấp trên. Nhưng khi trở về cuộc sống dân sự, tôi luôn tâm niệm phải phát huy tinh thần người lính: Trung thành, trách nhiệm, không ngại khó khăn. Hòa bình ngày hôm nay là xương máu của cả thế hệ cha anh, chúng tôi phải sống sao cho xứng đáng . Kỷ niệm sâu sắc nhất là khoảnh khắc nhìn thấy người dân Sài Gòn ùa ra đường, khóc và cười cùng lúc, chào đón bộ đội Giải phóng quân. Ánh mắt họ rạng ngời niềm hy vọng. Lúc đó, mọi gian khổ, mọi mất mát dường như tan biến. Chúng tôi không chỉ chiến thắng kẻ thù mà còn mang lại hòa bình, độc lập cho toàn thể dân tộc. Đó là giây phút mà lời thề của người lính năm xưa với Đảng, với Bác Hồ đã được đền đáp trọn vẹn.



