Khác

Nguyễn Trọng Lội – Người gieo chữ trên vùng đất Bình Thuận

Nguyễn Trọng Lội sinh năm 1883 tại Phan Thiết, trong giai đoạn xã hội Việt Nam có nhiều biến động. Ông sớm quan tâm đến việc học và sự phát triển của thanh niên. Trong nhiều năm, ông gắn bó với giáo dục, truyền bá kiến thức và cổ vũ tinh thần học tập tại địa phương. Đối với ông, nâng cao dân trí là một cách thiết thực để người dân có thêm hiểu biết và từng bước thay đổi cuộc sống. Những đóng góp ấy khiến ông được nhớ đến như một người thầy có ảnh hưởng trong đời sống văn hóa – giáo dục Bình Thuận.

Lâm Đồng16/08/2026Đoàn xã Tuy Phong (Tuy Phong)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1883, tại Phan Thiết, Nguyễn Trọng Lội ra đời.

Đó là một thời kỳ mà việc học đối với phần lớn người dân vẫn còn nhiều hạn chế.

Ở những vùng quê xa trung tâm, cơ hội được đến trường của trẻ em rất ít.

Những người có điều kiện học hành thường được xem là may mắn.

Nhưng Nguyễn Trọng Lội sớm nhận ra rằng một quê hương muốn phát triển thì không thể chỉ dựa vào sức lao động.

Quê hương cần con chữ.

Cần những người biết đọc.

Biết viết.

Biết suy nghĩ.

Và quan trọng hơn, biết nhìn xa hơn hoàn cảnh trước mắt.

Ông dành nhiều tâm huyết cho giáo dục.

Trong quá trình hoạt động, ông quan tâm đến việc mở mang dân trí và khuyến khích thanh niên học tập.

Đối với ông, một người trẻ được học không chỉ để có nghề nghiệp.

Học còn để hiểu xã hội.

Hiểu quê hương.

Hiểu trách nhiệm của mình đối với cộng đồng.

Trong những năm đầu thế kỷ XX, tư tưởng ấy có ý nghĩa rất lớn.

Bởi khi xã hội còn nhiều hạn chế, việc khuyến khích người dân học tập và tiếp cận kiến thức mới chính là một hình thức thay đổi nhận thức.

Nguyễn Trọng Lội dành nhiều năm gắn bó với công việc giáo dục.

Ông không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn chú trọng đến việc hình thành nhân cách cho người học.

Một người có học phải biết sống có trách nhiệm.

Một thanh niên có tri thức phải biết nghĩ đến quê hương.

Đó là quan niệm mà ông luôn theo đuổi.

Những năm tháng ông sống và làm việc tại Bình Thuận cũng là thời kỳ địa phương từng bước thay đổi.

Phan Thiết ngày càng phát triển.

Nhu cầu học tập của người dân tăng lên.

Thế hệ trẻ bắt đầu có nhiều cơ hội tiếp cận với những tư tưởng mới.

Trong dòng chảy ấy, những người làm giáo dục như Nguyễn Trọng Lội đóng một vai trò quan trọng.

Có thể họ không tạo ra những công trình đồ sộ.

Không để lại những chiến công được ghi bằng huân chương.

Nhưng họ gieo những hạt giống tri thức.

Và những hạt giống ấy có thể mất nhiều năm mới nhìn thấy kết quả.

Một học sinh được ông dạy có thể trở thành một người thầy.

Một người học trò khác có thể trở thành cán bộ.

Một người khác nữa có thể trở thành người đóng góp cho quê hương bằng một công việc rất bình dị.

Đó chính là sức mạnh của giáo dục.

Người thầy đôi khi không nhìn thấy hết những gì học trò của mình sẽ làm trong tương lai.

Nhưng những điều họ truyền lại có thể đi theo học trò suốt cả cuộc đời.

Nguyễn Trọng Lội qua đời năm 1968, tại thời điểm đất nước vẫn còn chiến tranh.

Ông đã trải qua gần một thế kỷ với nhiều biến động của lịch sử Việt Nam.

Từ những năm cuối thế kỷ XIX đến giữa thế kỷ XX, ông chứng kiến quê hương thay đổi qua nhiều giai đoạn.

Điều đáng nhớ nhất về ông có lẽ không nằm ở những chức vụ hay danh hiệu.

Đó là việc ông đã dành cuộc đời cho một công việc âm thầm:

gieo chữ cho thế hệ trẻ.

Ngày nay, học sinh Bình Thuận được đến trường trong những ngôi trường khang trang.

Có sách giáo khoa.

Có thư viện.

Có Internet.

Có vô số cơ hội học tập.

Những điều ấy có vẻ rất bình thường với chúng ta.

Nhưng hơn một thế kỷ trước, việc phổ cập tri thức là một ước mơ rất lớn.

Vì vậy, câu chuyện Nguyễn Trọng Lội gửi đến thế hệ trẻ hôm nay một thông điệp rất đẹp:

Một người có thể không thay đổi được cả thế giới, nhưng có thể thay đổi cuộc đời của một người khác bằng tri thức mình trao đi.

Và đôi khi, chỉ cần một người trẻ được truyền cảm hứng đúng lúc, cả cuộc đời phía trước của họ có thể thay đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nguyễn Trọng Lội – Người gieo chữ trên vùng đất Bình Thuận | Câu chuyện thời hoa lửa