NGUYỄN TRỌNG XUÂN – KHÚC VĨ THANH THÁNG TƯ TRÊN CAO ĐIỂM CHIẾN TRƯỜNG
NGUYỄN TRỌNG XUÂN – KHÚC VĨ THANH THÁNG TƯ TRÊN CAO ĐIỂM CHIẾN TRƯỜNG
Hãy tưởng tượng một chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi, cơ thể ngập trong máu và bùn đất sau ba ngày đêm không ngủ, dẫu một cánh tay đã bị mảnh bom xé nát vẫn dùng tay còn lại liên tục ném những quả lựu đạn cuối cùng để chặn đứng đường tiến của giặc. Bản hùng ca đẫm máu ấy gọi tên hạ sĩ, chiến sĩ Nguyễn Trọng Xuân, người con sinh năm 1952 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Qua dòng tư liệu đỏ của cuộc thi, anh Xuân tham gia chiến đấu tại đơn vị c5d3e1f2 khi tuổi đời đẹp nhất của tuổi trẻ. Ngày 12 tháng 4 năm 1972, cao điểm phòng ngự của đơn vị bị máy bay B-52 của Mỹ rải thảm nát vụn, công sự sụp đổ chôn vùi nhiều chiến sĩ. Bất chấp hiểm nguy, anh Xuân vừa bắn trả vừa bò qua các hầm hào để tiếp đạn cho đồng đội. Khi một toán lính giặc tràn lên định bắt sống toán thương binh, anh đã ôm cụm lựu đạn lao thẳng vào đội hình địch, kích nổ xé toạc không gian. Tiếng nổ kinh hoàng dập tắt hoàn toàn mũi tấn công của giặc, anh Xuân ngã xuống vào lòng đất sâu khi tuổi hai mươi vừa chạm ngưỡng. Hình ảnh biểu tượng gắn liền với anh là chiếc bình tông đựng nước bằng nhôm móp méo vì mảnh đạn, bên trên còn khắc hai chữ "Nghĩa Bình" ôm trọn dòng nước mát quê hương mà anh chưa kịp uống. Câu kết đắt giá cho sự hy sinh của anh chính là một nốt lặng kiêu hãnh giữa bản tráng ca của mùa hè đỏ lửa năm 1972. Sự ngã xuống của liệt sĩ Nguyễn Trọng Xuân là lời thức tỉnh đanh thép cho những người trẻ thời nay đang sống trong nhung lụa, nhắc nhở chúng ta rằng mỗi giây phút bình yên ta có hôm nay đã phải đánh đổi bằng cả tuổi xuân của những chàng trai nằm lại nơi chiến hào.



