Bài viết

NGUYỄN TRỰC (1417 - 1474)

Tác giả: Trần Thị Thu Hiền

Hà Nội30/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Trực (chữ Hán: 阮直; 1417 - 1474), hiệu Hu Liêu, tự Công Dĩnh, là một danh sĩ, nhà khoa bảng nổi tiếng dưới triều Lê sơ. Ông quê ở làng Bối Khê, xã Tam Hưng, huyện Thanh Oai, nay thuộc thành phố Hà Nội. Với tài năng và học vấn uyên bác, Nguyễn Trực đã trở thành một trong những nhân vật tiêu biểu của nền khoa cử Việt Nam thế kỷ XV.

Năm 1442, dưới triều vua Lê Thái Tông, Nguyễn Trực tham dự khoa thi và đỗ đầu Đệ nhất giáp Tiến sĩ cập đệ, tức Trạng nguyên. Đây là khoa thi có ý nghĩa đặc biệt trong lịch sử khoa cử Việt Nam, bởi bia tiến sĩ đầu tiên tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám được dựng để ghi danh những người đỗ đạt trong khoa thi này.

Việc Nguyễn Trực đứng đầu khoa thi năm 1442 cho thấy tài năng và trình độ học vấn nổi bật của ông. Trong bối cảnh nhà Lê sơ đang xây dựng và củng cố nền quân chủ tập quyền, những trí thức đỗ đạt cao như Nguyễn Trực có vai trò quan trọng trong việc bổ sung nhân tài cho bộ máy nhà nước.

Nguyễn Trực được biết đến là người có học vấn sâu rộng, giỏi văn chương và có tài ứng đối. Ông không chỉ thành công trên con đường khoa cử mà còn được hậu thế ghi nhớ bởi những đóng góp về văn hóa, học thuật. Tên tuổi ông gắn với truyền thống khoa bảng của vùng Bối Khê - Thanh Oai, nơi có nhiều nhân tài trong lịch sử.

Nguyễn Trực qua đời năm 1474, hưởng thọ 58 tuổi. Cuộc đời ông là hình ảnh tiêu biểu của một trí thức thời Lê sơ, từ người học trò có tài năng trở thành Trạng nguyên, góp phần làm rạng danh quê hương và nền khoa cử Đại Việt.

Với thành tích đỗ Trạng nguyên khoa thi năm 1442, Nguyễn Trực giữ một vị trí đáng chú ý trong lịch sử giáo dục và khoa bảng Việt Nam. Tên tuổi ông vẫn được nhắc đến như biểu tượng của truyền thống hiếu học, trọng nhân tài và tinh thần vươn lên bằng con đường học vấn.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn