Bài viết

Nguyễn Trung Hải

Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Nguyễn Trung Hải Ngày tháng năm sinh: 13/06/1957 Địa chỉ: Xóm Khưu 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: 13/07/1977 Xuất ngũ: 04/1981 Chiến đấu tại chiến trường: K (Campuchia)

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường TH&THCS Phục Linh (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN “THỜI HOA LỬA”

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN CHIẾN TRƯỜNG K

CHI ĐỘI 7A1

Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Nguyễn Trung Hải

Ngày tháng năm sinh: 13/06/1957

Địa chỉ: Xóm Khưu 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên

Nhập ngũ: 13/07/1977

Xuất ngũ: 04/1981

Chiến đấu tại chiến trường: K (Campuchia)

Thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, cnhiều ngày 02/04/2026, chúng tôi cùng các em học sinh lớp 7A1 thuộc Liên đội trường TH&THCS Phục Linh đã đến thăm nhà của cựu chiến binh Nguyễn Trung Hải – một người lính đã từng nhập ngũ vào thời kỳ sau năm 1975.

Khi chúng tôi tìm đến thăm, Trung sĩ Nguyễn Trung Hải người cựu chiến binh năm xưa đã bước ra đón với dáng vẻ giản dị, mái tóc đã bạc theo năm tháng và nụ cười hiền hậu, ấm áp. Ở độ tuổi gần 70, bác vẫn giữ được phong thái chững chạc của người lính từng trải. Trong câu chuyện chậm rãi, bác kể cho chúng tôi nghe về 4 năm 7 tháng trên chiến trường K (Campuchia) đầy gian khổ, từ những ngày hành quân giữa rừng sâu đến những trận chiến ác liệt mà bác và đồng đội đã cùng nhau vượt qua. Mỗi kỷ niệm bác chia sẻ không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn giúp chúng tôi hiểu sâu sắc hơn về sự hy sinh, tinh thần kiên cường và ý chí bất khuất của những người lính trong một giai đoạn lịch sử đầy hào hùng của dân tộc.

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những trang ký ức lặng lẽ nhưng không kém phần oanh liệt đó là câu chuyện của những người lính tình nguyện Việt Nam từng chiến đấu trên chiến trường K (Campuchia). Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo lý tưởng cao đẹp: giúp bạn, bảo vệ biên cương Tổ quốc, và gìn giữ hòa bình cho khu vực.

“Thời hoa lửa” của họ không chỉ là những năm tháng khói đạn, mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi thanh xuân được viết bằng mồ hôi, máu và niềm tin son sắt.

Nhân vật trong câu chuyện là Trung sĩ Nguyễn Trung Hải, một người lính đã có 4 năm 7 tháng trực tiếp chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường K. Gần năm năm nơi đất bạn là gần năm năm đối mặt với gian khổ, hiểm nguy, nhưng cũng là quãng thời gian hun đúc ý chí và bản lĩnh kiên cường của người lính.

Ngày ấy, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, Trung sĩ Nguyễn Trung Hải tạm biệt mái nhà thân yêu, rời xa quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Chiến trường K khắc nghiệt, rừng sâu nước độc, thiếu thốn trăm bề, kẻ thù ẩn hiện giữa những cánh rừng rậm và bãi mìn dày đặc. Nhưng vượt lên tất cả, anh và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc mình mà còn vì sự hồi sinh của nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng.

Trong ký ức của người Trung sĩ năm nào, vẫn còn nguyên hình ảnh những đêm hành quân xuyên rừng, những trận đánh ác liệt, những lần chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Gần năm năm ấy, anh đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống—những người mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng cao cả, góp phần viết nên trang sử nghĩa tình quốc tế trong sáng của dân tộc Việt Nam.

Trở về sau chiến tranh, Trung sĩ Nguyễn Trung Hải lại trở về với cuộc sống đời thường có thể là người nông dân chân chất, người công nhân cần cù hay cán bộ tận tụy. Nhưng dù ở cương vị nào, phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn vẹn nguyên trong anh: sống giản dị, trách nhiệm, nghĩa tình và gương mẫu.

Lời nhắn nhủ

Trung sĩ Nguyễn Trung Hải luôn tâm niệm rằng: thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết trân trọng quá khứ, ghi nhớ công lao của các thế hệ cha anh, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Hãy không ngừng học tập, rèn luyện, giữ gìn đạo đức, nuôi dưỡng lý tưởng sống cao đẹp và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần.

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng tinh thần của nó vẫn còn cháy mãi. Đó không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh, mà còn là ngọn lửa truyền thống được trao lại cho hôm nay và mai sau để mỗi chúng ta sống xứng đáng hơn với những hy sinh thầm lặng mà cao cả của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn