Nguyễn Trung Hiếu
Chú Trần Trung Hiếu sinh năm 1965, hiện đang sinh sống tại phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long. Đối với chú, quãng thời gian tham gia kháng chiến tại Chiến trường K là một phần ký ức sâu đậm của tuổi trẻ, gắn liền với những năm tháng gian khổ nhưng rất đỗi tự hào, không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Ngày lên đường nhập ngũ, chú Hiếu còn rất trẻ, mang theo hành trang giản dị và tinh thần sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Rời quê hương Long Châu hiền hòa với dòng sông và xóm làng quen thuộc, chú bước vào môi trường quân ngũ đầy kỷ luật, thử thách và hy sinh. Chiến trường K khi ấy xa xôi, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Khí hậu khắc nghiệt, rừng rậm bao quanh, đường hành quân gập ghềnh khiến mỗi ngày trôi qua đều là một lần rèn luyện ý chí và sức chịu đựng của người lính.
Kỷ niệm mà chú Hiếu nhớ nhất là những ngày hành quân dài xuyên rừng. Có những chặng đường phải đi bộ hàng chục cây số, balô nặng trên vai, chân lún sâu trong bùn đất sau những cơn mưa rừng dai dẳng. Mệt mỏi là vậy, nhưng không ai than vãn. Chú kể rằng, chỉ cần nghe tiếng gọi nhau khẽ khàng của đồng đội hay nhìn thấy người đi trước vẫn kiên cường bước tiếp, chú lại tự nhủ mình phải cố gắng hơn nữa. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần tập thể và niềm tin vào nhiệm vụ chung đã giúp mọi người vượt qua giới hạn của bản thân.
Tình đồng đội trên Chiến trường K là điều chú Hiếu luôn nhắc đến với sự xúc động. Anh em trong đơn vị đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng nhanh chóng gắn bó như người một nhà. Cùng ăn chung nắm cơm, cùng chia nhau ngụm nước, cùng động viên nhau mỗi khi mệt hay nhớ nhà. Khi có đồng đội bị ốm, cả tổ thay nhau chăm sóc, nhường phần ăn, phần nghỉ. Chính sự sẻ chia giản dị ấy đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giữa nơi xa xôi, gian khó.
Những lúc rảnh hiếm hoi, chú Hiếu thường nhớ về quê nhà Long Châu, nhớ gia đình và những ngày bình yên bên dòng sông. Dưới ánh đèn dầu leo lét, chú viết những lá thư ngắn gửi về nhà, kể rằng mình vẫn ổn và mong gia đình yên tâm. Mỗi khi nhận được thư hồi âm, dù chỉ vài dòng chữ, chú vẫn đọc đi đọc lại nhiều lần, xem đó như món quà tinh thần quý giá giữa chiến trường.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, chú Trần Trung Hiếu tiếp tục cuộc sống đời thường, lao động, xây dựng gia đình và gắn bó với địa phương phường Long Châu. Dù thời gian đã trôi qua nhiều năm, ký ức về Chiến trường K vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí chú. Đó là quãng đời thanh xuân nhiều gian khổ nhưng rất đáng trân trọng, nơi chú đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của người lính, tình đồng đội keo sơn và lòng yêu nước chân thành.


