Nguyễn Trung Thành – Người hạ sĩ giữa những đêm dài
Nguyễn Trung Thành sinh năm 1955, mang quân hàm hạ sĩ, quê ở ấp Kinh Dài, xã Tây Yên, tỉnh An Giang. Trong những năm tháng chiến tranh, có lẽ điều người lính nhớ nhất chính là những đêm. Ban ngày, nhiệm vụ cuốn con người vào công việc; ban đêm, khi mọi thứ lắng xuống, nỗi nhớ quê nhà mới hiện rõ. Thành có thể đã từng nằm bên đồng đội, nghe những âm thanh xa gần của vùng đất chiến tranh và nghĩ về gia đình. Một người lính quê Kinh Dài chắc hẳn không thể quên những dòng nước và những con đường đã gắn với tuổi thơ. Là hạ sĩ, Thành không đứng ở vị trí chỉ huy cao, nhưng anh vẫn có trách nhiệm với nhiệm vụ và với đồng đội. Trong một tập thể, từng người đều là một mắt xích. Người này thiếu sức, người khác giúp. Người này mất tinh thần, người khác động viên. Chính sự gắn bó ấy làm nên sức mạnh của những con người bình thường. Có thể sau nhiều năm, nhiều chi tiết về cuộc đời người lính đã không còn được ghi lại. Nhưng tên Nguyễn Trung Thành vẫn còn trong danh sách. Đó là một dấu mốc để hậu thế biết rằng từng có một người con của Kinh Dài sống qua một thời kỳ dữ dội. Câu chuyện về Thành vì thế là câu chuyện của sự bền bỉ: âm thầm, giản dị nhưng đáng trân trọng.
Duyệt dùm em.



