NGUYỄN TRUNG TRỰC – LỬA ĐỎ TRÊN DÒNG NHẬT TẢO
Tác giả: Đỗ Thị Hiểu Phương Lớp: K15H.GDTH Trường Đại học Hải Dương
Trong lịch sử chống thực dân Pháp ở Nam Bộ, có một cái tên được nhân dân nhắc đến với niềm kính phục đặc biệt: Nguyễn Trung Trực.
Ông sinh năm 1838 tại Bình Định, sau đó cùng gia đình vào Nam sinh sống. Khi thực dân Pháp xâm lược Nam Kỳ, Nguyễn Trung Trực tham gia phong trào kháng chiến của nhân dân.
Năm 1861, ông chỉ huy nghĩa quân thực hiện một trận đánh nổi tiếng trên sông Nhật Tảo.
Khi ấy, tàu chiến của quân Pháp có ưu thế lớn về vũ khí và phương tiện. Nghĩa quân Việt Nam chủ yếu sử dụng những phương tiện thô sơ hơn rất nhiều.
Nhưng Nguyễn Trung Trực đã lựa chọn cách đánh phù hợp với điều kiện của mình.
Nghĩa quân tổ chức đốt cháy tàu L’Espérance của Pháp trên sông Nhật Tảo.
Chiến thắng ấy có ý nghĩa lớn đối với phong trào kháng chiến Nam Bộ. Nó cho thấy quân xâm lược không phải là lực lượng bất khả chiến bại.
Người dân có thể chiến đấu.
Người dân có thể giành thắng lợi.
Và quan trọng hơn, tinh thần chống ngoại xâm vẫn đang tồn tại mạnh mẽ.
Sau chiến thắng Nhật Tảo, Nguyễn Trung Trực tiếp tục lãnh đạo nghĩa quân chống Pháp.
Năm 1868, ông chỉ huy cuộc tấn công vào đồn Rạch Giá. Nghĩa quân chiếm được đồn trong một thời gian ngắn.
Nhưng trước sức mạnh quân sự của Pháp, cuộc kháng chiến cuối cùng không thể duy trì lâu dài.
Nguyễn Trung Trực bị bắt.
Thực dân Pháp tìm cách dụ dỗ ông đầu hàng nhưng ông không chấp nhận.
Ngày 27 tháng 10 năm 1868, Nguyễn Trung Trực bị xử tử tại Rạch Giá.
Ông mới khoảng 30 tuổi.
Một tuổi đời rất trẻ.
Nhưng những gì ông để lại đã vượt xa tuổi đời của mình.
Nguyễn Trung Trực được nhân dân Nam Bộ kính trọng không chỉ bởi tài chỉ huy mà còn bởi lòng trung thành với quê hương.
Ông không có một đội quân hùng mạnh.
Không có những vũ khí hiện đại.
Nhưng ông có lòng dũng cảm và niềm tin vào chính nghĩa.
Ngày nay, những câu chuyện về Nguyễn Trung Trực vẫn được kể lại ở nhiều nơi thuộc Nam Bộ. Các lễ tưởng niệm ông trở thành dịp để người dân thể hiện lòng tri ân đối với một người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có những người sống một cuộc đời rất dài nhưng dấu ấn để lại không sâu.
Cũng có những người chỉ sống vài chục năm nhưng tên tuổi trở thành một phần của lịch sử.
Nguyễn Trung Trực thuộc về những người thứ hai.
Ông ra đi khi đất nước chưa giành được độc lập.
Nhưng ngọn lửa mà ông góp phần thắp lên đã tiếp tục cháy trong lòng nhiều thế hệ.
Dòng Nhật Tảo ngày nay vẫn trôi giữa cuộc sống thanh bình. Nhưng trong ký ức dân tộc, nơi ấy từng ghi dấu một trận đánh và một con người đã biến lòng yêu nước thành hành động.



